Lục Dương không nói gì.
Tôi tựa vào gối, yếu ớt cười.
“Đúng vậy, tớ được tuyển thẳng rồi.”
“Cho nên Lục Dương, cuộc điện thoại mà cậu hao tâm tổn trí dựng lên, hoàn toàn chẳng có tác dụng gì cả.”
Cả người Lục Dương như bị sét đánh.
Cậu ấy há miệng, yết hầu trượt lên trượt xuống, không nói nổi một chữ.
“Điện thoại?”
Mẹ buông tay tôi ra, quay đầu nhìn Lục Dương.
“Điện thoại gì?”
Tôi bình tĩnh mở miệng.
“Mẹ, tối trước kỳ thi đại học, có người giả làm mẹ của mười năm sau gọi điện cho con, nói rằng tối hôm kết thúc kỳ thi đại học con sẽ chết, muốn dọa con không đi thi.”
“Con không nghe, hôm sau vẫn đến phòng thi như thường.”
“Kế hoạch này không thành, người đó đổi phương án, bỏ táo nhân vào chè đậu xanh, nước khoáng, từng thứ đưa đến tay con, muốn khiến con ngủ mê bỏ lỡ kỳ thi.”
“Nhưng con vẫn không mắc bẫy.”
Chaporia
Bình Luận (0)