“Sớm đã nghe nói ái nữ của ngài lanh lợi đáng yêu, hôm nay gặp quả nhiên không sai.”

“Quốc sư phong thái xuất chúng, tôn phu nhân dạy dỗ có phương, phu thê trong phủ cầm sắt hòa minh, thật khiến người ta ngưỡng mộ.”

Nói rồi, người này còn không ngừng quay đầu liếc ta.

Vốn dĩ ta định tức hắn không có mắt nhìn.

Nhưng nghe những lời ấy.

Ta cúi đầu.

Có hơi ngượng ngùng.

“Đâu có đâu có, sao sánh được điện hạ và Lâm tiểu thư.”

Bùi Thừa Khuynh nhìn ta bằng vẻ mặt cổ quái.

Vừa hay nữ nhi thấy mẫu thân lại biến mất, nước mắt lưng tròng:

“Mẫu thân —— bế ——”

Bùi Thừa Khuynh hoàn hồn, cười rất mất tự nhiên:

“Có lẽ là sợ người lạ nên nhận nhầm rồi. Người đâu, mau đưa…”

Lời còn chưa nói xong, chỉ thấy một bàn tay xuyên qua sau lưng hắn.

Trực tiếp nhận lấy A Ngô, ôm vào lòng.

Gió nhẹ thổi qua, vốn là một khung cảnh hài hòa.

Nhưng sắc máu trên mặt Bùi Thừa Khuynh lại trong chớp mắt rút sạch.

Hắn nhìn chằm chằm đôi tay đang ôm hài tử của ta.

Ta bị hắn nhìn đến sống lưng phát lạnh.

Ôm nữ nhi, theo bản năng trốn sau lưng phu quân.

Ân Khư nhận ra có điều không ổn.

Chàng nghiêng người, ôm lấy vai ta, nhẹ nhàng trấn an:

“Điện hạ không khỏe sao?”

Cuối cùng Bùi Thừa Khuynh cũng hoàn hồn.

Hắn nhìn động tác thân mật ấy của Ân Khư, đồng tử khẽ run.

Nhưng vẫn chưa chịu chết tâm:

“Tô Anh Họa, nàng quên thân phận của mình rồi sao?”

“Mau qua bên cô.”

Ta nhỏ giọng nói:

“Không có mà, điện hạ, Ân Khư là phu quân của ta.”

“Vừa rồi ngài còn tặng quà tân hôn cho ta đấy, ngài quên rồi sao?”

Ai ngờ lời này vừa ra.

Bùi Thừa Khuynh lại đứng không vững.

Hắn tái mặt, hai tay run rẩy, liên tục lùi vài bước.

Qua rất lâu, mới nói ra một câu:

“Nàng… các ngươi…”

“Đúng là to gan lớn mật.”

Dứt lời, hắn phất tay áo bỏ đi.

Ta không hiểu vì sao.

Nhìn Ân Khư một lúc lâu, hít nhẹ một tiếng:

“Phu quân, chàng là thân thích gì của hắn sao?”

Ân Khư nhìn bóng lưng Bùi Thừa Khuynh, như đang suy tư. Nghe ta hỏi, chàng quay người, lắc đầu:

“Phu nhân, ta không có quan hệ gì với mẫu tộc thừa tướng phủ của thái tử, chỉ là biểu thân với nhị hoàng tử và cửu công chúa.”

Nói rồi, chàng phủi cánh hoa còn vương trên tóc ta, dịu giọng hỏi:

“Có chuyện gì sao?”

Ta mím môi.

“Hắn xưa nay ghét ta, chỉ sợ ta trêu chọc hoàng đệ của hắn.”

Nhưng Ân Khư cũng đâu phải thân thích của hắn.

Ngay cả biểu ca họ xa của hoàng đệ nhà mình cũng không được.

Chẳng lẽ hắn quản rộng đến vậy sao?

Nghe ta oán trách, Ân Khư ngẩn ra, sau đó hiểu rõ mà cười cười:

“Phu nhân không cần để ý đến hắn.”

“Chỉ là sau này phu nhân gặp hắn, phải cẩn thận hơn. Phu nhân xinh đẹp như vậy, ta sợ có người sinh tà niệm.”

08

Ta mới không thèm để ý hắn.

Ta và Ân Khư đã thành thân lâu như vậy rồi.

Con cũng lớn từng này.

Dù hắn cảm thấy ta không xứng.

Cũng chẳng còn cách nào.

Ân Khư đã là người của nhà họ Tô ta rồi.

Sau ngày nghe lén trở về.

Ta vội vàng suy tính chuyện hôn sự.

Nhưng ta phải đi tìm ai đây?

Ta ngồi trên xà nhà.

Nhìn kinh thành rộng lớn.

Có chút mờ mịt.

Trong phu tử đường vốn cũng có con cháu thế gia, môn đệ cao quý.

Nhưng từ sau khi Bùi Thừa Khuynh nói ta lẳng lơ.

Thanh danh của ta đã bị hủy.

Không còn ai viết thư cho ta nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...