Ta mím môi.
Quay người, nhìn vào mắt chàng:
“Tóm lại, chàng phải hứa với ta, một tháng chỉ được làm phép một lần!”
Trời biết lần trước Ân Khư liên tiếp lên tế đàn ba lần.
Khi cả người đầy máu được khiêng về đáng sợ đến mức nào.
Ân Khư gật đầu, cọ nhẹ, thần sắc dịu dàng:
“Được, ta hứa với phu nhân.”
11
Sau khi cùng Ân Khư ở trong phủ thân mật mấy ngày, liền đến cung yến.
Bệ hạ đặc biệt mời Ân Khư.
Trong yến tiệc.
Ta ôm A Ngô, chào hỏi mấy vị hoàng tử công chúa ngồi đối diện.
Tam hoàng tử như hóa đá.
Ánh mắt hắn đảo qua lại trên người ta, Ân Khư và A Ngô.
Cuối cùng mặt xám như tro.
Nhị hoàng tử cúi đầu cười khổ, vẫy tay với Ân Khư bên cạnh ta:
“Biểu ca.”
“Tô cô nương.”
Tuy ta nghi hoặc với cách xưng hô của hắn, nhưng thấy khí sắc hắn nay tốt như vậy, cũng không khỏi vui mừng:
“Xem ra thần y Ân Khư tìm ở Lương Châu quả thật có chút bản lĩnh.”
Nhị hoàng tử ngẩn ra, cuối cùng cụp mắt, nhẹ nhàng cong môi, nói lời cảm tạ.
“Vậy sao? Thế thì đa tạ biểu ca.”
Viên Viên làm mặt quỷ với A Ngô, cười không khép miệng:
“Tô tỷ tỷ, cuối cùng Viên Viên cũng có thể gọi tỷ là tẩu tẩu rồi!”
Ta ngậm quả, nhìn nhau cười với Ân Khư.
Không lâu sau, cung yến bắt đầu.
Ân Khư được bệ hạ gọi đi nói chuyện.
Nhân lúc này, có mấy nha hoàn đến bẩm báo:
“Tô cô nương, nương nương nhà nô tỳ cho mời.”
Nhìn hoa văn thêu chỉ có ở Phượng Loan cung trên người nha hoàn, ta không do dự, bèn đi theo.
Đi được một nửa, ta bỗng khựng lại.
Đây không phải đường đến Phượng Loan cung.
Nha hoàn kia như nhận ra, chậm rãi quay người, kéo ra một nụ cười:
“Tô cô nương, có chuyện gì sao?”
Ta ôm A Ngô, lùi về sau một bước.
Thần sắc áy náy:
“Ta chợt nhớ, còn có thứ để quên ở…”
Sắc mặt nha hoàn trầm xuống.
Chưa đến một khắc, từ chỗ tối đã xuất hiện một đám thị vệ.
Trong lúc hoảng loạn, ta bị người ta đánh thuốc mê, nhét vào một chiếc kiệu mềm.
12
Lần nữa mở mắt, trước mắt là màn trướng đỏ thẫm.
Tuy đã trang trí một phen, nhưng ta vừa nhìn đã nhận ra:
Đây là Đông cung.
Bên cạnh hình như có người đang nói chuyện.
“Tiểu A Ngô, A Ngô nhà chúng ta đáng yêu thật.”
“Ngoan, gọi phụ thân…”
Ta chống người ngồi dậy, nhìn nam tử trước mặt như đã phát điên.
Nén giận, giọng mỉa mai:
“Không ngờ đường đường thái tử điện hạ lại vội vàng muốn làm cha như vậy.”
“Chẳng lẽ ngài có sở thích đặc biệt gì…”
Ví dụ như đoạn tụ, thích phu quân nhà người khác…
Ta vừa đứng dậy định đi ôm A Ngô, bỗng có một bàn tay túm lấy ta:
“Anh Anh, cô hối hận rồi.”
Ta phất tay, muốn giãy ra:
“Vậy không được, ta sẽ không buông tay.”
Hắn như chìm trong thế giới của riêng mình, vẫn nói:
“Không sao.”
“Cô không để ý nàng có còn hoàn bích hay không.”
“Nàng chỉ cần hòa ly với hắn, còn lại giao cho cô, cô sẽ thành thân với nàng.”
Ý thức được hắn đang nói gì, ta khó tin rút tay ra.
“Ngài có biết mình đang nói gì không?”
Đối diện với ánh mắt tràn đầy dục vọng của hắn, ta kinh ngạc lắc đầu.
Chỉ thấy hoang đường và phẫn nộ:
“Không phải ngài nói ta làm màu làm vẻ sao? Hư vinh? Lẳng lơ?”
“Chỗ nào cũng ghét bỏ, lại còn muốn ta làm thiếp để sỉ nhục ta?”
Hắn ngẩn ra.
Rồi cười khẽ một tiếng:
“Hôm đó quả nhiên nàng nghe thấy rồi.”
Trong mắt hắn đầy vẻ cưng chiều, nhẹ nhàng ngậm lấy đầu ngón tay ta.
Chaporia
Bình Luận (0)