Đáng lẽ phải được làm nũng trong lòng cha mẹ.
Thế nhưng lại học cách chăm sóc em trai giữa những đêm dài không có người lớn bên cạnh.
“Niệm An giỏi lắm.”
Tôi cúi xuống hôn nhẹ lên trán con.
Thằng bé dụi dụi mắt rồi chui vào lòng tôi.
“Mẹ thơm quá.”
“Là mùi gà rán đấy.”
Tôi bật cười.
“Bên cạnh cửa hàng tiện lợi có một tiệm gà rán.”
“Đợi mẹ lĩnh lương, mẹ mua đùi gà cho con nhé.”
Niệm An lắc đầu.
“Con không muốn đùi gà.”
“Vậy muốn gì?”
Thằng bé lí nhí:
“Con muốn mẹ đừng đi nữa.”
Tôi không trả lời.
Khi cúi đầu xuống, một giọt nước mắt bất chợt rơi lên mái tóc mềm của con.
Thứ Bảy, Niệm An không phải đến trường mẫu giáo.
Thằng bé có thể giúp tôi trông hai em một chút.
Ban ngày tôi ngủ thêm được vài tiếng.
Tối đến thì dẫn ba đứa nhỏ ra chợ đêm dạo chơi.
Nói là chợ đêm nhưng thực ra chỉ là con phố ngay đầu hẻm.
Bán xiên nướng, hạt dẻ rang, bóng bay và vài món đồ chơi lặt vặt.
Người qua lại đông đúc.
Ánh đèn chen chúc vào nhau, vàng óng và rực rỡ.
Như thể hơi ấm của cả ban ngày đều được giữ lại để tỏa ra vào ban đêm.
Niệm An một tay nắm tay tôi.
Một tay kéo xe đẩy của hai em.
Bước chân lảo đảo nhưng đôi mắt thì tò mò nhìn khắp nơi.
Niệm Dữ vừa thấy bóng bay đã ê a gọi.
Niệm Sơ lại chẳng có phản ứng gì.
Chỉ ngẩn ngơ nhìn dòng người qua lại.
Tôi mua ba quả bóng bay giống hệt nhau.
Buộc vào cổ tay ba anh em.
Niệm An vui lắm.
Còn nói muốn mua quà cho mẹ.
Rồi thằng bé lấy từ trong túi ra hai đồng xu.
Kiễng chân đứng trước sạp bán kẹp tóc lựa chọn rất lâu.
Cuối cùng chọn một chiếc kẹp hình quả dâu tây.
“Cái này đẹp lắm.”
Thằng bé đưa cho tôi.
Một quả dâu tây pha lê giả màu hồng.
Loại rẻ nhất ở chợ đêm.
Một tệ một chiếc.
Tôi ngồi xổm xuống để con giúp mình cài lên tóc.
Niệm An nhìn một lúc rồi cười.
“Mẹ giống công chúa quá.”
“Vậy con là hoàng tử à?”
Thằng bé nghiêm túc suy nghĩ.
Sau đó lắc đầu.
“Con không phải hoàng tử.”
“Con là vệ sĩ.”
“Con sẽ bảo vệ công chúa.”
Bác bán khoai nướng bên cạnh nghe thấy vậy liền bật cười.
Rồi tiện tay bỏ thêm một củ khoai vào túi cho tôi.
“Thằng bé này được dạy dỗ tốt thật đấy.”
“Miệng ngọt quá.”
Tôi vội cảm ơn.
Bác ấy lau tay lên tạp dề.
Cúi xuống nhìn hai bé sinh đôi trong xe đẩy.
Rồi nhìn tôi.
Lại nhìn Niệm An.
Nụ cười trên mặt dần thu lại.
“Ba đứa à?”
“Vâng, ba đứa.”
Bác ấy không hỏi thêm gì nữa.
Chỉ chọn củ khoai to nhất.
Gói thêm hai lớp giấy rồi nhét vào túi tôi.
“Củ khoai này không lấy tiền.”
“Coi như bác tích phúc cho con cháu bác và mấy đứa nhỏ nhà cháu.”
Tôi từ chối mãi không được.
Đành nhận lấy.
Đi tới một quầy ném vòng.
Niệm An đứng lì tại đó không chịu đi.
Ánh mắt dán chặt vào một chú gấu bông nhỏ chỉ bằng bàn tay.
Tôi lấy mười tệ mua năm chiếc vòng.
Niệm An ném bốn lần đều trượt.
Lần cuối cùng suýt nữa thì trúng.
Nhưng chiếc vòng bật ra ngoài.
Chủ quầy là một chàng trai trẻ.
Thấy vậy liền nhặt chú gấu lên.
Nhét vào lòng Niệm An.
“Thích vậy thì chú tặng con luôn.”
Niệm An ôm chặt chú gấu.
Vui đến mức vừa đi vừa hát nghêu ngao một bài hát lệch tông.
Đó là bài hát từng làm nhạc chuông điện thoại của Phó Cảnh Sâm.
Chỉ nghe một lần.
Mà thằng bé vẫn nhớ đến tận bây giờ.
Hốc mắt tôi bỗng nóng ran.
Khi đi đến góc phố.
Niệm An đột nhiên dừng lại.
Chỉ tay về phía một tòa nhà văn phòng bên kia đường.
“Mẹ ơi nhìn kìa!”
“Tòa nhà đó cao quá.”
Tôi nhìn theo hướng con chỉ.
Rồi khựng lại.
Đó là tòa nhà tập đoàn Phó Thị.
Đèn vẫn sáng.
Mấy ô cửa kính sát đất trên tầng cao nhất vẫn rực rỡ như trước.
Ngày xưa tôi từng đứng từ rất xa nhìn lên đó rất nhiều lần.
Có lần tôi mang hộp cơm giữ nhiệt tới.
Đứng đợi bên kia đường suốt hai tiếng đồng hồ.
Cuối cùng trợ lý của Phó Cảnh Sâm xuống gặp tôi.
Nói rằng Phó tổng đang họp.
Tôi liền đưa hộp cơm cho anh ta rồi lặng lẽ rời đi.
Về sau Phó Cảnh Sâm có ăn hay không.
Tôi không biết.
Cũng chưa từng hỏi.
“Mẹ ơi, mẹ đang nhìn gì vậy?”
Niệm An kéo nhẹ góc áo tôi.
“Không có gì.”
Tôi thu hồi ánh mắt.
“Đi thôi.”
“Về nhà mẹ tắm cho các con rồi kể chuyện.”
Chaporia
Bình Luận (0)