20px

“Phó tổng.”

“Đến giờ bọn trẻ phải về ngủ trưa rồi.”

“Chờ đã.”

Phó Cảnh Sâm vội vàng giữ lấy tay cầm xe đẩy.

Giọng nói thấp đến tận cùng.

Mang theo sự cầu xin chưa từng có.

“Tô Vãn.”

“Xin em.”

“Em và các con quay về bên tôi được không?”

Tôi nhìn anh ta.

Nhìn vết sẹo trên trán.

Nhìn đôi mắt đỏ hoe.

Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hỗn loạn chưa từng có.

Tha thứ cho anh ta.

Tôi cảm thấy có lỗi với chính mình.

Nhưng nếu không tha thứ…

Tôi lại sợ những đứa trẻ sẽ tiếp tục chịu tổn thương.

Tiếp tục bị bạn bè cười nhạo là những đứa trẻ không có cha.

Phó Cảnh Sâm đứng ở đầu hẻm.

Từ sáng cho tới tận chiều tối.

Khách ở quán hoành thánh của chị Trần đến rồi đi không biết bao nhiêu lượt.

Cuối cùng chị ấy ghé vào hỏi nhỏ:

“Người đàn ông kia đứng đó mấy tiếng rồi.”

“Có phải nợ em tiền không?”

Tôi bật cười.

“Không phải.”

Chị Trần nhìn tôi.

Lại nhìn Phó Cảnh Sâm.

Cuối cùng lắc đầu.

Tiếp tục gói hoành thánh.

Miệng lẩm bẩm:

“Chuyện của người trẻ bây giờ đúng là khó hiểu.”

Khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả con hẻm.

Tôi đẩy cửa bước ra.

Dựa vào khung cửa.

Lặng lẽ nhìn người đàn ông đứng nơi xa.

Thấy tôi xuất hiện.

Cơ thể anh ta khẽ động.

Muốn bước tới.

Nhưng rồi lại dừng lại.

Chỉ đứng nguyên tại chỗ.

Tôi chậm rãi đi tới.

Dừng trước mặt anh ta.

“Phó Cảnh Sâm.”

“Rốt cuộc anh muốn gì?”

Anh ta nhìn tôi.

Trong mắt đầy tia máu.

Cằm lún phún râu xanh.

Cổ áo sơ mi mở rộng.

Không còn dáng vẻ cao cao tại thượng ngày trước.

“Tôi muốn bù đắp.”

Anh ta khàn giọng.

“Không phải bằng tiền.”

“Mà bằng thời gian.”

“Tôi muốn ở bên các con.”

“Tôi muốn học cách làm một người cha.”

“Tôi biết đã quá muộn.”

“Nhưng em có thể cho tôi một cơ hội được không?”

“Dù chỉ là cơ hội thử một lần thôi.”

Cơn gió chiều thổi qua.

Mái tóc trước trán anh ta khẽ lay động.

Vết sẹo lộ ra rõ ràng hơn.

Lớp da non màu hồng dưới ánh chiều tà đặc biệt chói mắt.

“Dựa vào cái gì?”

Tôi hỏi.

“Dựa vào việc chúng là con tôi.”

“Dựa vào việc tôi nợ các con.”

“Nợ em.”

Anh ta dừng lại.

Giọng nói nghẹn đi.

“Dựa vào việc cuối cùng tôi cũng hiểu mình đã đánh mất điều gì.”

Tôi im lặng rất lâu.

Trong hẻm đã bắt đầu có người nấu cơm tối.

Mùi dầu mỡ.

Mùi thức ăn.

Mùi khói bếp.

Hòa vào nhau thành hương vị đời thường nồng đậm.

“Tô Vãn…”

Phó Cảnh Sâm gọi khẽ.

Tôi ngước mắt nhìn anh ta.

“Phó Cảnh Sâm.”

“Con trai anh hơn một tuổi rồi anh mới lần đầu nhìn chúng thật sự.”

“Niệm An bị bạn học gọi là trẻ hoang.”

“Tôi phải đứng trước mọi người khẳng định rằng chúng là con của Phó Cảnh Sâm.”

“Niệm Dữ sốt tới 39,8 độ.”

“Tôi một mình ôm con chạy vào phòng cấp cứu.”

Khóe môi anh ta run lên.

Muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời.

“Ba năm qua.”

“Tôi học được một điều.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Không phải mọi sai lầm đều có thể được tha thứ.”

“Không phải mọi sự đến muộn đều có thể bù đắp.”

“Anh đã bỏ lỡ lần đầu tiên các con lật người.”

“Lần đầu tiên bò.”

“Lần đầu tiên đi.”

“Lần đầu tiên gọi ba, gọi mẹ.”

“Những thứ ấy…”

“Vĩnh viễn không thể lấy lại được.”

Bàn tay buông thõng bên người anh ta siết chặt.

Rồi lại chậm rãi buông ra.

“Tôi biết.”

“Tôi từng là một thằng khốn.”

“Không dám cầu xin em tha thứ.”

“Tôi chỉ cầu xin được ở bên em và các con.”

“Chỉ cần từ nay về sau có thể chăm sóc mẹ con em thật tốt…”

“Như vậy là đủ rồi.”

Yết hầu anh ta liên tục chuyển động.

Tôi nhìn thấy nước mắt hối hận lăn xuống khóe mắt.

Anh ta nghiêng đầu đi.

Cố che giấu.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Phó Cảnh Sâm khóc.

Không còn là người đàn ông lạnh lùng vô cảm của năm xưa nữa.

Trái tim tôi cuối cùng cũng mềm đi một chút.

Tôi khẽ gật đầu.

“Được.”

Ánh mắt Phó Cảnh Sâm bỗng đỏ lên.

Giống như người đi lạc rất lâu trong bóng tối.

Cuối cùng cũng nhìn thấy một tia sáng.

(HẾT)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...