Không biết qua bao lâu, cửa bị đẩy ra. Tiếng bánh xe lăn vững vàng từ xa đến gần, dừng trước mặt ta.

Một bàn tay khớp xương rõ ràng, mang theo chút lạnh lẽo, nhẹ nhàng vén khăn voan của ta lên.

Ánh nến tràn vào mắt. Ta ngẩng đầu, liền nhìn thấy Tô Vân Khuyết.

Chàng ngồi trên xe lăn, một thân hỉ phục đỏ thẫm khiến sắc mặt có phần tái nhợt, nhưng chẳng hề làm tổn hại đến hàng mày đôi mắt tuấn mỹ của chàng.

“Lục cô nương, khi ấy ta đã nói sẽ không lấy ơn cứu mạng ra uy hiếp nàng.”

Chàng mở lời trước, giọng hơi trầm, mang theo chút khàn.

“Sao ngược lại nàng còn đến uy hiếp ta?”

Ta nhìn chàng, không nhịn được cười.

“Nếu ta không dùng ơn cứu mạng này để uy hiếp, vậy điện hạ có cưới ta không?”

Tô Vân Khuyết im lặng.

Bàn tay đặt trên tay vịn xe lăn của chàng hơi siết lại, khớp ngón tay trắng bệch.

Sau một lúc lâu, chàng mới mất tự nhiên quay đầu đi, tránh ánh mắt ta, giọng ép xuống thấp hơn.

“Nhưng bây giờ ta… chẳng qua chỉ là một kẻ tàn phế, chịu hết sự chê cười của người khác. Nàng gả cho ta, thật sự không hối hận sao?”

13

Khi nói lời này, chàng rũ mắt xuống. Hàng mi dài phủ một mảng bóng nhỏ dưới mắt, trông đáng thương vô cùng.

Tự ti, ít lời, giống như một con ốc sên giấu mình trong vỏ.

Nhưng ta nhớ rất rõ, khi lần đầu gặp chàng ở Giang Nam, chàng hoàn toàn không phải dáng vẻ này.

Khi ấy chàng khí phách hăng hái, mở miệng có thể nói không ngừng mấy canh giờ, từ phong thổ nhân tình khắp trời nam biển bắc, nói đến cửa tiệm bánh nào ở kinh thành ngon nhất.

Lúc chia tay, chàng còn lưu luyến bám lấy khung cửa sổ xe ngựa của ta, đôi mắt sáng ngời đầy mong đợi, hạ giọng hỏi ta:

“Lục cô nương, nàng thật sự không cân nhắc dùng ơn cứu mạng để uy hiếp ta một chút sao? Ví dụ như, để ta lấy thân báo đáp chẳng hạn?”

Khi ấy ta tuổi còn nhỏ, bị lời nói thẳng thắn ấy làm xấu hổ đến đỏ bừng mặt, thẹn đến một chữ cũng không nói được, chỉ có thể luống cuống buông rèm xe, thúc giục xa phu đi mau.

Sau đó nghe được tin của chàng lần nữa, là chuyện chàng trong cuộc săn ngã ngựa, gãy hai chân, từ nay không thể cưỡi ngựa bắn cung.

Thiên chi kiêu tử từng rực rỡ một thời, chỉ sau một đêm biến thành đối tượng khiến người ta thương hại thổn thức.

Kiếp trước, trong những đêm lạnh lẽo cô quạnh ở Hầu phủ, ta từng vô số lần nhớ tới Tô Vân Khuyết.

Nhớ đôi mắt sáng của chàng, nhớ những lời chàng nói mãi không ngừng, nhớ câu đùa cuối cùng mang theo chút thăm dò kia.

Ta sẽ không nhịn được mà thở dài, nghĩ nếu khi ấy ta có thể dũng cảm hơn một chút, dù chỉ là gật đầu một cái, kết cục liệu có hoàn toàn khác đi không?

Vì vậy đời này, ta không muốn bỏ lỡ nữa.

Ta vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh buốt của chàng.

Đầu ngón tay chàng run lên, như bị kinh sợ, theo bản năng muốn rút lại.

Nhưng ta lại nắm chặt hơn một chút.

Đón lấy ánh mắt có phần ngỡ ngàng của chàng, ta nói rõ từng chữ:

“Người ta chọn là chàng.

“Dù chàng có dáng vẻ thế nào, ta đều rất vui lòng.”

14

Những lời ấy của ta có hiệu quả tốt ngoài dự đoán.

Sau khi thành hôn mấy tháng, Tô Vân Khuyết gần như luôn quanh quẩn bên ta không rời nửa bước.

Chân chàng không tiện, việc trong phủ liền giao hết cho ta quản lý.

Khi rảnh rỗi ta lật xem sổ sách, chàng sẽ đẩy xe lăn đến, lặng lẽ ở bên cạnh ta, bóc cho ta một đĩa hạt thông, hoặc thử loại trà mới được đưa tới.

Ngày tháng trôi qua như dòng suối, bình lặng, ấm áp, từng chút một chữa lành vết thương kiếp trước của ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...