Bởi vì tài liệu thì còn có thể dùng băng dính dán lại được.
Còn có những lời nói một khi đã đâm sâu vào tim rồi, thì rất khó để nhổ ra.
Tôi nói:
— Đi thôi.
Hứa Nguyện hỏi:
— Đi đâu cơ?
— Đi tìm cô Trần.
Cô ấy luống cuống:
— Chuyện này mà cũng đi tìm giáo viên sao?
— Đương nhiên rồi.
Tôi bày ra vẻ mặt nghiêm túc:
— Sử dụng tài nguyên giáo dục một cách hợp lý, phần hai.
21
Cô Trần nghe xong, chỉ hỏi Hứa Nguyện duy nhất một câu:
— Em có muốn đi tập trung huấn luyện không?
Hứa Nguyện gật đầu.
— Có muốn lọt vào đội tuyển của tỉnh không?
Cô ấy lại gật đầu.
— Có muốn được tuyển thẳng không?
Hứa Nguyện lần này không hề có chút do dự nào nữa.
— Muốn ạ.
Cô Trần cầm điện thoại lên:
— Vậy để cô nói chuyện với mẹ em.
Hứa Nguyện cuống quýt:
— Thưa cô, không cần đâu ạ, em có thể tự mình…
Cô Trần nhìn cô ấy:
— Em đương nhiên là phải tự mình tranh đấu rồi, nhưng em không phải đang tranh đấu một mình đâu.
Tôi đứng ở bên cạnh, bỗng nhiên cảm thấy cái biệt danh Diệt Tuyệt Sư Thái này thật sự là quá mức thiếu chuẩn xác rồi.
Thế này mà gọi là diệt tuyệt cái nỗi gì chứ?
Đây rõ ràng là vị thần hộ mệnh của học sinh cuối cấp ba mà.
Cô Trần đã gọi điện thoại trao đổi với mẹ của Hứa Nguyện suốt hai mươi phút đồng hồ.
Không hề có sự cãi vã lớn tiếng nào xảy ra.
Nhưng mỗi một câu thốt ra đều vô cùng đanh thép, cứng rắn.
Cô đem chính sách của cuộc thi, lộ trình tuyển thẳng, thành tích hiện tại của Hứa Nguyện cùng với sự hỗ trợ từ phía nhà trường ra phân tích, giải thích một cách rõ ràng, rành mạch.
Cuối cùng cô nói một câu:
— Mẹ của Hứa Nguyện này, đứa trẻ không phải là không muốn giúp đỡ gia đình đâu.
— Con bé là đang tự tìm cho mình một con đường để sau này có thể giúp đỡ gia đình một cách tốt hơn đấy.
Đầu dây bên kia cuối cùng cũng đã yên lặng trở lại.
Cuối tuần đó, Hứa Nguyện đã đi tham gia buổi tập trung huấn luyện.
Sau này tôi mới biết được, trước khi cô Trần gọi cuộc điện thoại kia, bản thân Hứa Nguyện cũng đã tự gửi cho mẹ mình một tin nhắn rất dài.
Cô ấy đem chính sách cuộc thi, suất học bổng tuyển thẳng, lịch trình sắp xếp buổi huấn luyện ra liệt kê rõ ràng từng điều một.
Còn viết thêm rằng tối Chủ nhật mình có thể về nhà để phụ giúp trông coi cửa hàng.
Câu cuối cùng là:
“Mẹ ơi, con không phải là không màng đến gia đình, nhưng lần này con muốn lo cho bản thân mình trước đã.”
Cô ấy không hề nói cho tôi biết.
Cũng không nhờ tôi sửa sang, trau chuốt lại câu chữ giúp.
Đó là lần đầu tiên cô ấy tự mình viết ra hai chữ “muốn có” một cách rõ ràng đến như vậy.
Cô ấy đã gửi cho tôi một bức ảnh.
Tòa nhà thực nghiệm, ánh hoàng hôn buông xuống, trên bàn bày ra những tập đề bài tập đang viết dở.
Dòng trạng thái đính kèm:
【Sử dụng tài nguyên giáo dục một cách hợp lý thành công.】
Tôi cười đến mức suýt chút nữa thì phun cả sữa chua lên tờ đề kiểm tra.
22
Chuyên mục phát thanh của tôi cũng đã gặp phải rắc rối rồi.
Có người đã gửi đơn tố cáo ẩn danh, nói rằng chuyên mục “Đừng thay người khác đồng ý” đang dẫn dắt học sinh trở nên nổi loạn, gây ảnh hưởng xấu đến bầu không khí của toàn trường.
Thầy phụ trách đài phát thanh đem bức thư tố cáo đó đưa cho tôi xem.
Tôi vừa đọc xong câu đầu tiên liền bật cười hớn hở.
“Trong các buổi phát sóng gần đây liên tục xuất hiện những từ ngữ mang tính tiêu cực như từ chối, ranh giới, cái tôi cá nhân.”
Khá khen cho bạn nào viết đơn nhé.
Từ chối mà bây giờ cũng bị coi là từ ngữ mang tính tiêu cực rồi cơ đấy.
Thế thì cuộc đời này chắc chỉ còn lại bộ ba combo “vâng ạ”, “được ạ”, “tớ không có ý kiến gì” mà thôi.
Thầy phụ trách hỏi tôi:
— Em định xử lý chuyện này như thế nào đây?
Tôi nói:
— Làm một kỳ phát sóng để phản hồi lại ạ.
— Đừng có mắng người ta đấy nhé.
— Em sẽ cố gắng hết sức ạ.
Thầy trân trân nhìn tôi.
Tôi liền đổi giọng ngay:
— Em xin hứa ạ.
Kỳ phát sóng ngày hôm đó, tôi bật micro lên, trước tiên khẽ ho một tiếng lấy giọng.
— Gần đây có người nói rằng, chuyên mục của chúng tôi dạy mọi người cách nói “không” là sử dụng những từ ngữ mang tính tiêu cực, gây ảnh hưởng xấu đến bầu không khí của trường học.
— Vậy thì ngày hôm nay tôi xin phép được bổ sung thêm một câu như thế này.
— Mọi người cũng hoàn toàn có thể nói “được”.
Chaporia
Bình Luận (0)