Cô Trần từ bên cạnh bước tới:

— Đừng vội đối chiếu đáp án vội.

Cả ba người cùng đồng thanh lên tiếng một lúc.

Hứa Nguyện ngẩn người ra một lát.

Rồi bỗng nhiên bật cười.

Cô ấy không có khóc lóc nói rằng mình đã làm bài hỏng bét.

Cũng không có sà vào lòng của bất kỳ một ai cả.

Cô ấy đón lấy thanh sô-cô-la, bóc vỏ ra rồi cắn một miếng.

— Câu tự luận lớn cuối cùng, tớ viết ra được đáp án rồi.

Tiếng mưa rơi rất lớn.

Nhưng câu nói này của cô ấy còn tươi sáng, rực rỡ hơn bất kỳ lời tỏ tình nào.

25

Hứa Nguyện đã giành được giải Nhất trong kỳ thi cấp tỉnh.

Đồng thời lọt vào danh sách ứng viên cho đội tuyển quốc gia tập trung huấn luyện.

Khai tin tức này truyền về trường, toàn bộ khối cấp ba như bùng nổ.

Trước đây trên diễn đàn những kẻ từng nói cô ấy làm màu, nói cô ấy thả thính treo lơ lửng Lục Thanh Dã, bỗng chốc tất cả đều quay xe biến thành:

— Hứa Thần đỉnh quá đi mất!

— Hóa ra là cậu ấy thật sự không có thời gian để yêu đương.

— Ánh mắt nhìn người của Lục Thanh Dã cũng được đấy chứ.

Tôi đọc đến dòng bình luận cuối cùng, suýt chút nữa thì bóp nát cả chiếc điện thoại.

Cái gì mà gọi là ánh mắt nhìn người của Lục Thanh Dã cũng được đấy chứ?

Bản thân Hứa Nguyện xuất sắc, thì liên quan gì đến thị lực của cậu ta hả?

Tôi đăng nhập vào tài khoản của đài phát thanh trường, liền đăng một dòng trạng thái.

“Chúc mừng bạn Hứa Nguyện. Tấm huy chương của cậu ấy thuộc về chính bản thân cậu ấy.”

Rất nhanh sau đó đã có người vào nhấn nút thích.

Người đầu tiên là cô Trần.

Người thứ hai là Lục Thanh Dã.

Cậu ta thậm chí còn để lại một dòng bình luận:

【Đúng vậy.】

Tôi nhìn vào chữ “Đúng vậy” kia, liền nhướn mày một cái.

Được đấy chứ.

Nam chính đã bước vào thời kỳ ngôn ngữ loài người ngắn gọn súc tích rồi.

Hứa Nguyện sau khi nhìn thấy, cũng chỉ khẽ mỉm cười một cái.

Cô ấy hỏi tôi:

— Cậu nói xem, tớ có nên đi cảm ơn cậu ấy không?

Tôi nói:

— Cảm ơn thì được.

— Còn lấy thân báo đáp thì không cần đâu.

Hứa Nguyện đỏ mặt:

— Tớ đâu có nghĩ như thế.

— Rất tốt.

Tôi vỗ vỗ vào vai cô ấy:

— Hãy tiếp tục duy trì nhé.

Tối hôm đó sau giờ tự học buổi tối, Lục Thanh Dã gọi tôi lại ở hành lang.

Cậu ta không mang theo đồ đạc gì, hai tay đút vào túi áo đồng phục, giọng nói đè xuống rất thấp:

— Khương Miên, cậu ấy lọt vào danh sách ứng viên rồi.

Tôi ngẩng đầu lên:

— Cậu đang hỏi tớ đấy à?

Cậu ta im lặng một lát.

— Không phải.

Cậu ta nói:

— Tớ chỉ là muốn nói cho một người biết mà thôi.

Nói xong, cậu ta liền quay người rời đi.

Không có nhờ tôi chuyển lời giúp.

Cũng không có hỏi xem Hứa Nguyện đã nhìn thấy dòng bình luận của cậu ta hay chưa.

Tôi nhìn theo bóng lưng của cậu ta, lần đầu tiên cảm thấy người này có lẽ thật sự đã đọc hiểu đề bài rồi.

26

Lục Thanh Dã chính thức tìm Hứa Nguyện để nói chuyện là vào thời điểm một tháng trước khi tốt nghiệp.

Địa điểm được lựa chọn vô cùng hợp lý.

Phía sau khán đài sân thể dục của trường.

Người thưa thớt, sóng lại kém, rất thích hợp để nói chuyện.

Cậu ta vậy mà lại ghi nhớ lời khuyên ban đầu của tôi.

Tôi vốn dĩ không muốn nghe lén.

Nhưng Hứa Nguyện lại cứ kéo tôi đi cùng cho bằng được.

Cô ấy nói:

— Có cậu ở bên cạnh, tớ mới an tâm.

Tôi nói:

— Như vậy có vẻ không được hợp lý cho lắm đâu nhỉ?

Cô ấy nhìn trân trân vào tôi.

Tôi lập tức đổi giọng ngay:

— Tớ có thể đứng cách xa mười mét giả vờ như đang ngắm nhìn các mạch rãnh của viên gạch lát nền.

Thế là tôi ngồi xổm ở bên cạnh khán đài, nghiêm túc quan sát một đường rãnh bị nứt ra của viên gạch.

Lục Thanh Dã nói với Hứa Nguyện:

— Trước đây là do tớ không hiểu chuyện.

Hứa Nguyện không có tiếp lời.

Cậu ta nói tiếp:

— Tớ cứ nghĩ rằng, tớ thích cậu, thì nên cho tất cả mọi người đều biết.

— Sau này mới phát hiện ra, điều đó chỉ là để cho bản thân tớ có cảm giác tồn tại mà thôi.

— Nhưng lại khiến cho cậu cảm thấy rất khó chịu.

Hứa Nguyện giữ im lặng lắng nghe.

Lục Thanh Dã nói:

— Xin lỗi cậu.

— Cậu không cần phải trả lời tớ bất cứ điều gì vào lúc này đâu.

— Cũng không cần vì tớ thích cậu, mà bắt buộc phải cho tớ một kết quả.

Hứa Nguyện nhìn cậu ta, qua một lúc lâu sau mới lên tiếng:

— Lục Thanh Dã, hiện tại điều tớ muốn nhất là đi tập trung huấn luyện.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...