Chị Vương nhìn thấy xong vội vàng nhắn tin cho tôi.

“Cô làm à?”

Tôi phủ nhận: “Xem ra không chỉ có tôi biết chuyện năm đó.”

Chiều hôm đó, tôi lại bị mời đến đồn cảnh sát.

“Còn nhớ Hứa Giang Thụ không?”

Nhiều năm trôi qua, lần nữa nghe thấy cái tên này, tim tôi vẫn vô cớ thắt lại.

Tôi gật đầu, nói: “Nhớ, người năm đó anh trai tôi đánh chính là cậu ấy.”

Cảnh sát Tôn viết soạt soạt trên giấy, đầu cũng không ngẩng lên hỏi.

“Năm đó vì sao Lý Trạch đánh cậu ấy?”

Tôi hít sâu một hơi, cố hết sức khiến giọng mình bình tĩnh rồi hỏi ngược lại.

“Nếu tôi nói là vì cậu ấy từng định xâm hại tôi, anh tin không?”

Cảnh sát Tôn liếc tôi một cái.

“Sao lần trước cô không nói?”

Tôi khẽ mỉm cười: “Lần trước anh cũng đâu có hỏi.”

Anh ta nghe vậy thì sững lại: “Nói cụ thể đi.”

9

Hứa Giang Thụ là một huyền thoại của khóa chúng tôi.

Học giỏi, đẹp trai, chính trực, có giáo dưỡng, đó là đánh giá của tất cả mọi người về cậu ấy.

Muốn nói khuyết điểm duy nhất của cậu ấy thì chính là hoàn cảnh gia đình rất kém, cậu ấy là học sinh đặc biệt khó khăn của khóa chúng tôi, quanh năm dựa vào học bổng và trợ cấp học tập.

Cậu ấy cũng không vì vậy mà tự ti, ngược lại còn vô cùng cởi mở, hoạt bát.

Cậu ấy luôn nói bố mẹ mình đã cho mình những điều tốt nhất, tuy nhà họ bây giờ nghèo, nhưng sau này rồi sẽ tốt lên thôi.

Hai chúng tôi quen nhau trong cuộc thi vật lý, cậu ấy hạng nhất, tôi hạng nhì.

Sau đó, tôi chủ động tìm cậu ấy, hỏi cậu ấy hướng giải của câu hỏi lớn kia.

Cứ như vậy, chúng tôi dần dần quen thân.

Thỉnh thoảng gặp trên đường sẽ chào hỏi nhau.

Chuyện đó xảy ra vào cuối tháng năm, hôm đó chúng tôi đều là học sinh trực nhật, lúc ra cổng trường thì vừa khéo gặp nhau.

Đúng lúc tôi có một bài toán khiến tôi băn khoăn mấy ngày, nên hỏi cậu ấy có thể chỉ tôi không.

Cậu ấy rất hào phóng, lập tức nói có thể.

Chúng tôi học ở KFC gần đó một tiếng, lúc rời đi trời đã tối.

Cậu ấy chủ động đề nghị đưa tôi về, khi đi đến một con đường vắng người, cậu ấy đột nhiên ôm lấy tôi từ phía sau.

Cậu ấy nói rất thích tôi, lần đầu gặp tôi đã muốn ôm tôi như vậy rồi, còn nói chỉ cần tôi ở bên cậu ấy, sau này ngày nào cũng sẽ phụ đạo cho tôi.

Đương nhiên tôi không muốn, trong lúc hoảng loạn đã đá cậu ấy mấy cái mới chạy về được.

Anh trai phát hiện tôi khác thường, ép hỏi tôi mấy lần, tôi chỉ đành nói thật.

Kết quả ngày hôm sau hắn liền đi tìm Hứa Giang Thụ.

Tôi lau nước mắt trên mặt, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

“Sự việc chính là như vậy.”

“Nếu không phải vì Hứa Giang Thụ, anh trai tôi sẽ không phát bệnh, bố mẹ tôi cũng sẽ không chết!”

Cảnh sát Tôn đi lên trước, đưa cho tôi một tờ khăn giấy.

“So với lời khai mười năm trước thì cũng không có gì khác biệt quá lớn.”

10

Đương nhiên rồi, những lời này tôi đã học thuộc đi học thuộc lại hơn trăm lần.

Giọng điệu, biểu cảm, ngay cả lúc nào nên rơi nước mắt, lúc nào nên phẫn nộ đều đã được huấn luyện.

Nói sai một chữ, mẹ tôi đều sẽ dùng gậy gộc đánh thêm.

Vì biết Hứa Giang Thụ từng định xâm hại em gái mình, nên anh trai giận không thể kìm được mà đi tìm đối phương, đối phương không chỉ không xin lỗi, ngược lại còn buông lời rằng sớm muộn cũng sẽ làm nhục em gái mình.

Vì không chịu nổi sự khiêu khích, trong cơn tức giận, anh trai đã đánh đối phương thành người thực vật.

Lý do như vậy nghe có phải rất chính đáng, rất cảm động không?

Mẹ uy hiếp tôi, dù tôi không nói như vậy, chủ nhiệm lớp cũng sẽ đứng ra làm chứng.

Chuyện Hứa Giang Thụ xâm hại tôi bất thành chỉ có thể là sự thật.

Nhưng nếu lời này là do chính miệng tôi chủ động nói ra, bà ấy đồng ý sẽ luôn chi trả tiền chữa bệnh cho Hứa Giang Thụ.

Giữa việc để Hứa Giang Thụ sống trong nhục nhã và chết một cách không minh bạch, tôi dứt khoát chọn cái trước.

Bởi vì tôi cảm thấy không có gì quan trọng hơn việc sống sót.

Có thêm lời khai làm hậu thuẫn, vụ án này cứ thế được kết thúc qua loa.

Lý Trạch bị đưa đến bệnh viện tâm thần, nhà chúng tôi chịu trách nhiệm chi trả tiền chữa bệnh cho Hứa Giang Thụ.

Từ đó về sau, tôi và bố mẹ kiềm chế lẫn nhau.

Tôi nắm giữ tất cả bí mật, ngày ngày bị họ hành hạ.

Mà trong lúc hành hạ tôi, họ cũng trả tiền chữa bệnh hết năm này qua năm khác.

Cho đến khoảng thời gian trước, Hứa Giang Thụ chết.

Tôi biết, chuyện này đã đến lúc phải kết thúc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...