Vốn dĩ đây chỉ là một video bình thường lợi dụng độ nóng.

Nhưng cuối cùng hắn nói, nếu tối nay hắn không livestream, vậy thì hắn đã bị người ta hại.

Chính vì câu nói này đã gây ra bàn tán dữ dội, bị đẩy lên hot search.

Tôi khó hiểu: “Chuyện này liên quan gì đến tôi? Cũng đâu phải tôi hại hắn.”

Cảnh sát Tôn nhìn tôi một cái, nói.

“Đương nhiên tôi biết không phải cô hại hắn, cô đến đó là để đánh lạc hướng chúng tôi, giúp đồng bọn của cô thuận lợi chạy trốn đúng không?”

Tôi hoảng hốt, nhưng vẫn giả vờ trấn định.

“Đồng bọn gì, tôi nghe không hiểu anh đang nói gì.”

Cảnh sát Tôn bị thái độ của tôi chọc giận, đập mạnh xuống bàn.

Viên cảnh sát nhỏ bên cạnh bị động tác này của anh ta dọa sợ, kéo tay áo anh ta.

“Anh Tôn, anh bình tĩnh chút.”

Một lúc lâu sau, cảnh sát Tôn thở dài.

“Hứa Giảo, tôi biết hết rồi.”

“Mười năm trước mạng internet chưa phát triển, bây giờ đầu đường cuối ngõ đều đang truyền tai chuyện này, những người từng tham gia vụ án đó cũng đều đã chết, mục đích của cô đều đã đạt được rồi, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng chưa?”

Tôi thu lại ý cười, giọng điệu trầm xuống.

“Không, vẫn còn một người chưa chết.”

Đó chính là tôi.

13

Tôi đã sắp không nhớ nổi chân tướng của sự việc rốt cuộc là như thế nào nữa rồi.

Lời nói dối nói quá nhiều lần, đến cả chính tôi cũng nghi ngờ có phải năm đó Hứa Giang Thụ thật sự định xâm hại tôi hay không.

Thực tế, cậu ấy mới là người bảo vệ tôi.

Từ nhỏ Lý Trạch đã là một tên công tử hư hỏng, bắt nạt kẻ yếu, gây chuyện khắp nơi, không chuyện xấu nào không làm.

Lớn hơn thì bắt đầu học người ta kết nghĩa anh em, đi theo đại ca ngoài xã hội đánh nhau, gây gổ, đòi phí bảo kê.

Chín mươi phần trăm tiền tiêu vặt của tôi đều bị hắn lấy đi.

Hắn luôn uy hiếp tôi, dám nói với bố mẹ thì hắn sẽ đánh gãy chân tôi.

Đương nhiên tôi sẽ không nói, bởi vì cho dù tôi nói cũng vô dụng.

Thái độ của bố mẹ đối với Lý Trạch vĩnh viễn đều là, chỉ cần con trai ngoan của họ không bị người ta đánh, đánh ai cũng được.

Khoảng thời gian đó, Lý Trạch đối đầu với một nam sinh trường thể thao bên cạnh.

Nghe nói là vì hắn cướp bạn gái của người ta.

Người ta tìm đến tận cửa, đánh hắn một trận rất nặng, đánh đến mức mắt sưng mấy ngày.

Hắn nuốt không trôi cục tức này, muốn nhờ đại ca kết nghĩa dẫn một đám người đi trả thù giúp mình.

Bạn bè xấu vốn là như vậy, bình thường thì anh tốt tôi tốt mọi người đều tốt.

Đến lúc quan trọng thật sự, đối phương bắt đầu ra điều kiện.

Đánh nhau thì được, nhưng phải đưa tiền, không đưa tiền thì ai giúp mày ra mặt?

Lý Trạch hết cách, liền đến tìm tôi đòi.

Hắn nói: “Mày là con ngoan trò giỏi, cứ nói với bố mẹ là cần đóng tiền học thêm, chắc chắn họ sẽ đưa cho mày.”

Lúc đó tôi bật cười.

Bố mẹ đối xử với tôi thế nào, hắn đâu phải không rõ, ngoài mặt thì “con gái tôi giỏi nhất”, ở nhà chưa bao giờ cho tôi sắc mặt tốt.

Khi tôi đang dây dưa với hắn, người đại ca kia đi tới.

Trong ký ức, bọn họ đều gọi người đó là “anh Sáu”.

Lý Trạch thấy tôi nhất quyết không nhả lời, giơ tay lên định dạy dỗ tôi, không ngờ lại bị anh Sáu ngăn lại.

“Ai đây, bồ à?”

Lý Trạch “xì” một tiếng: “Ai thèm loại hàng này? Em gái tao.”

Anh Sáu đi quanh tôi mấy vòng.

“Chuyện của mày tao xử lý giúp, không có tiền thì lấy người đổi cũng được.”

Vừa khéo lúc đó có giáo viên vừa ra khỏi cổng trường đi ngang qua, tôi vội vàng chạy mất.

Tối hôm đó, Lý Trạch liền thương lượng với tôi.

“Mày theo anh Sáu đi, thời buổi này ai đi học mà chẳng yêu đương, làm bạn gái đại ca có thể diện biết bao.”

Tôi từ chối và bị hắn đánh một trận.

Hắn nói bảo tôi cứ chờ đó, sớm muộn gì cũng đưa tôi lên giường anh Sáu.

Tôi từng nói những lời này với bố mẹ, họ vừa mắng tôi đê tiện, vừa nói trong đầu tôi toàn chứa mấy thứ bẩn thỉu.

Còn nói nếu tôi dám nói bậy nói bạ thì sẽ không cho tôi đến trường làm mất mặt nữa.

Nói đến đây, tôi khựng lại, nhìn về phía cảnh sát Tôn.

“Anh có chuyện gì từng hối hận không?”

“Kể từ lúc Hứa Giang Thụ xảy ra chuyện, không giây phút nào tôi không hối hận, nếu biết cái giá phải trả là mạng của cậu ấy, năm đó tôi nên nghe lời Hứa Trạch.”

14

Sau khi bị bố mẹ cảnh cáo, tôi chỉ có thể tự nghĩ cách.

Tôi phát hiện chủ nhiệm lớp bên cạnh vừa khéo đi cùng đường với tôi, thế là mỗi ngày tôi canh đúng giờ đi theo thầy ấy về nhà.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...