Phong Sách và Phong Duẩn cũng ở đây.
Họ lớn lên ở nước ngoài, tiếng Trung chỉ biết nghe, nói, đọc, còn việc viết lách thì không được thuận lợi cho lắm.
Bùi Tiến xung phong nhận việc, muốn giúp họ phụ đạo.
Phong Sách không tỏ rõ thái độ.
Phong Duẩn chỉ nhìn tôi: “Hay là, Quả Quả cũng cùng tham gia đi? Chúng ta kèm một-đối-một.”
Vậy thì rốt cuộc là ai giúp ai đây?
Vẫn như thường lệ, giữa tôi và Bùi Tiến, vĩnh viễn là em ấy chọn trước.
Em ấy chọn Phong Sách.
Vậy thì tôi phụ trách Phong Duẩn.
Nhìn thấy tôi không nói lời nào, mà khoảnh khắc Bùi Tiến đưa ra lựa chọn, Phong Sách đã im lặng.
Nhưng Phong Duẩn thì rất vui mừng.
Cùng vui mừng như thế còn có cả bố và mẹ.
Họ đặc biệt thuê người đến dọn dẹp nhà cửa sạch bong như mới, lại chuẩn bị rất nhiều trái cây và đồ ăn vặt.
Bùi Tiến còn phóng đại hơn.
Em ấy dành ra tận ba tiếng đồng hồ chỉ để ăn diện cho bản thân.
Bốn người chúng tôi phân chia chiếm giữ hai góc của phòng khách.
Cho dù không muốn nghe, giọng nói nũng nịu ngọt xớt của Bùi Tiến vẫn cứ liên tục lọt vào tai.
Tôi không ngừng ngáp dài ngáp ngắn.
Phong Duẩn cũng dừng bút lại.
Cậu ấy lại bắt đầu hỏi tôi những câu hỏi.
“Quả Quả, cậu biết trèo cây từ năm mấy tuổi thế?”
“Cậu còn biết cái gì nữa không? Bắt chim nhỏ, mò cá, cậu cũng biết làm sao?”
Cậu ấy có nhiều câu hỏi thật đấy.
Tôi dứt khoát nói với cậu ấy: “Còn muốn chơi cái gì nữa? Tớ đều dắt cậu đi.”
Lúc từ trong khu rừng nhỏ trở về, cả hai đứa chúng tôi người ngợm đều ướt sũng.
Nhưng Phong Duẩn cười đến híp cả mắt, không ngớt lời khoe khoang với Phong Sách về những con cá trong xô nước của cậu ấy.
“Con này là do Quả Quả bắt được, còn con này là…”
Phong Sách nhướng mày: “Cậu mà cũng bắt được cá cơ à?”
Phong Duẩn cười ngượng ngùng: “Cũng là Quả Quả bắt.”
“Tớ đã muốn bắt, nhưng cái tớ bắt được lại là…”
Ngón tay của tôi.
Lúc đó tôi chỉ mải hét lớn: “Cá chạy mất rồi! Phong Duẩn, cá chạy mất rồi kìa.”
Thế nhưng Phong Duẩn vẫn cứ khom lưng, rất lâu không hề nhúc nhích.
Ánh mặt trời nhuộm cho khuôn mặt cậu ấy đỏ bừng lên.
Nhìn chiếc áo sơ mi bắt đầu bằng chữ “B” của Phong Duẩn, bố mẹ tràn đầy lo âu.
“Bùi Quả, cái đứa trẻ này, sao con lại nghịch ngợm như thế hả.
”
“Không phải là giúp anh Phong Duẩn phụ đạo sao, sao lại chạy đi để người ngợm đầy bùn đất thế kia? Quần áo của anh đắt lắm đấy!”
Thế nhưng Phong Duẩn đã một mực che chở tôi ở phía sau lưng.
Cậu ấy nghiêm túc nói: “Hai bác đừng mắng cậu ấy, là cháu tự nguyện.”
Tôi đứng ở sau lưng cậu ấy, nhìn thấy vành tai của cậu ấy lại đỏ lên rồi.
“… Cháu thực sự tự nguyện mà.”
Cũng không biết Phong Sách và Phong Duẩn đã thương lượng với nhau như thế nào.
Lần phụ đạo tiếp theo, biến thành tôi dạy Phong Sách, còn Bùi Tiến dạy Phong Duẩn.
Tôi vẫn cứ là vừa phụ đạo được một lúc, liền dắt Phong Sách đến khu rừng ở gần nhà.
Thực ra tôi rất sợ làm bẩn chiếc áo sơ mi trắng của Phong Sách.
Dù sao thì con người cậu ấy trông có vẻ chính là ôn nhuận như ngọc.
Thế nhưng, ngắm hoa, ngắm cây, bắt ve sầu.
Cậu ấy hình như cùng tôi làm cái gì cũng đều thấy vô cùng thú vị.
Sau đó ở phía sau liền có một người đuổi kịp tới, vui vẻ khua tay múa chân.
Chính là Phong Duẩn.
Cậu ấy cười hì hì nói: “Quả Quả, cậu đừng bỏ rơi tớ mà, mọi người cùng đi chung đi.”
Tôi giống như một hướng dẫn viên du lịch vậy, dắt theo cả hai người bọn họ đi dạo khắp khu rừng nhỏ.
Đi dạo suốt nửa buổi chiều mới bỗng nhiên giật mình sực tỉnh.
Chúng tôi cư nhiên, đã không dắt theo Bùi Tiến.
13
Không nằm ngoài dự đoán, Bùi Tiến đã nổi trận lôi đình.
Em ấy nói: “Em cũng muốn đi mà, tại em chưa bôi kem chống nắng thôi. Chỉ có mấy phút đồng hồ thôi mà Phong Duẩn đã biến mất tăm mất tích.”
“Tại sao bọn họ đều muốn tìm Bùi Quả chứ?”
“Rõ ràng em xinh đẹp hơn chị ta, biết điều hơn chị ta.”
Mẹ nói: “Có lẽ là vì nhìn nó giống như một đứa trẻ ở dưới quê lên, thô kệch nông cạn nhưng lại có chút thú vị.”
“Nhưng con cứ yên tâm đi, họ sớm muộn gì cũng sẽ hiểu ra, con mới là viên ngọc thô của nhà họ Bùi.”
Có được câu nói này của mẹ, Bùi Tiến lại biến thành một con gà trống tràn đầy ý chí chiến đấu.
Đụng mặt tôi trên cầu thang, em ấy nhất định phải đâm sầm vào bả vai tôi một cái.
Ăn bữa sáng nhìn thấy quả trứng luộc bị nứt vỏ, cũng ném vào trong đĩa của tôi.
Nếu tôi không ăn, em ấy liền mách với mẹ, nói tôi lãng phí lương thực.
Nếu tôi ăn, em ấy liền vỗ tay cười lớn.
“Quả này là quả trứng xấu xí, chị cũng thế.”
Chaporia
Bình Luận (0)