Như vậy, em ấy sẽ không có thời gian để học hành nữa.
Học kỳ sau tôi vượt qua em ấy, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao.
Tôi vô cùng khoái chí tưởng tượng ra bộ dạng khóc lóc mếu máo của Bùi Tiến.
Nhưng Phong Sách và Phong Duẩn không hề cười.
Cả hai người họ không một ai ngoại lệ, đều chỉ tay vào tôi mà nói:
“Đồ không có lương tâm.”
Tôi quá muốn chiến thắng Bùi Tiến rồi.
Và cũng thực sự đã toại nguyện.
Khai giảng năm lớp mười một, tôi thi cao hơn Bùi Tiến tận mười lăm điểm.
Tôi xếp thứ tư toàn khối, em ấy xếp thứ hai mươi mấy.
Tôi vẫy vẫy bảng điểm, chạy đi báo tin vui với mẹ.
Không chú ý thấy Bùi Tiến đang ủ rũ cúi đầu, uất ức tựa vào trong lòng mẹ.
Quả nhiên, mẹ trừng mắt giận dữ nhìn tôi.
“Sao con lại là cái thứ hiếu thắng như thế hả!”
“Không nhìn thấy Tiến Tiến đang khóc hay sao?”
19
Thế nhưng mẹ ơi, tại sao lại không thể để cho con thắng một lần chứ.
Một lần thôi cũng được mà.
Con hiếu thắng, là bởi vì con chưa từng được nếm mùi chiến thắng bao giờ.
Niềm vui sướng ngay lập tức bị một gáo nước lạnh dập tắt phụt.
Tôi trực tiếp quay người đi ra khỏi cửa, gọi xe trở về viện dưỡng lão.
Suốt dọc đường đi đều khóc nấc lên.
Nhưng vừa đến nơi, liền không khóc nữa.
Bởi vì các ông cụ bà cụ đều bước ra đón tôi.
Họ vây quanh lấy tôi, mồm năm miệng mười, mỗi người một câu.
“Hạng tư toàn khối cơ à?”
“Thế thì đỉnh lắm rồi, Quả Quả của chúng ta đúng là thông minh tuyệt đỉnh.”
Lại còn có người mang dưa hấu cho tôi ăn nữa.
Sự uất ức ngay lập tức tan biến vào hư không.
Tôi vắt chéo chân ngồi trên chiếc ghế dài trong khu vườn, vừa ăn dưa hấu, vừa lắng nghe các ông cụ bà cụ kể chuyện xưa.
Và rồi bố cũng đến tìm tôi.
Chuyện bỏ nhà đi này, thực ra có chút quá đáng.
Tôi có tật giật mình lén nhìn bố, chuẩn bị tinh thần để ông nói vài câu là sẽ cúi đầu nhận lỗi ngay.
Thế nhưng câu đầu tiên ông nói lại là:
“Bùi Quả, con phải cảm thông cho mẹ, mẹ cũng là lần đầu tiên làm mẹ thôi.”
Toàn bộ máu nóng trong người đều gia tốc lao thẳng lên đỉnh đầu.
Tôi vốn dĩ rất sẵn lòng nể mặt bố.
Ông là một người có tính cách hiền hòa, cả ngày đều cười hì hì.
Thế nhưng những lời ông nói ngày hôm nay thực sự quá đỗi chọc điên người khác.
Tôi lý nhí nói bằng giọng nghẹn đặc: “Nếu như con tha thứ cho mẹ, vậy ai tha thứ cho con đây?”
“Con thi đỗ hạng tư toàn khối, tại sao mẹ không khen ngợi con, ngược lại còn mắng mỏ con chứ?”
“Mẹ là lần đầu tiên làm mẹ, nhưng mẹ cũng từng làm trẻ con rồi cơ mà. Tại sao mẹ không thể nghĩ cho con một chút chứ?”
Và thế là sắc mặt của bố liền thay đổi.
“Bùi Quả, con đanh đá cá cày như thế này, ai mà nhịn nổi con chứ?”
Thế thì họ không cần phải nhịn nữa.
Tôi dọn về viện dưỡng lão ở, có được không?
Bố chém đinh chặt sắt: “Không được!”
“Con tùy hứng như thế này, để cho nhà họ Phong nhìn vào sẽ nghĩ về chúng ta như thế nào hả?”
Tôi nói: “Vậy thì ngày nào con cũng sẽ mang bảng điểm ra cho Bùi Tiến xem.”
“Dù sao thì người khóc cũng là em ấy chứ không phải con, em ấy khóc ban ngày, khóc ban đêm, xem hai người tính làm sao.”
“Nói thật cho bố biết luôn, em ấy khóc càng lớn tiếng, con lại càng vui vẻ.”
Động tác giơ tay lên của bố vừa dứt khoát vừa dùng lực mạnh mẽ.
Má tôi đau rát như lửa đốt, đầu óc một mảnh trống rỗng.
Tôi làm sao cũng không thể ngờ tới được, ông cư nhiên lại động thủ.
Ông rõ ràng đã từng nói bản thân mình không bao giờ đánh con gái cơ mà.
Hơn nữa, ông còn muốn tiếp tục đánh tiếp.
May mà các ông cụ bà cụ ở viện dưỡng lão đều lao sầm ra, người thì ôm chặt lấy eo của bố, người thì kéo tôi ôm xốc vào trong lòng.
“Ông làm cái gì thế hả? Quả Quả là con gái ruột của ông đấy.”
“Đứa trẻ có lỗi thì bảo ban cho hẳn hoi, đánh con bé thì ra cái thể thống gì?”
Bố nói: “Tại sao lại không đánh? Bắt buộc phải đánh!”
“Bây giờ nó đã dám bắt nạt em gái rồi, sau này còn muốn trèo lên đầu lên cổ tôi nữa đấy!”
20
Nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt, tôi cắn chặt môi, không chịu để cho nó rơi xuống.
Tôi nhìn chằm chằm vào bố, gằn từng chữ một mà nói.
“Đúng thế đấy, con chính là muốn bắt nạt Bùi Tiến đấy, có giỏi thì bố đánh chết con đi.”
“Bố không đánh chết được con, con lại càng bắt nạt em ấy ác hơn.”
Bố chỉ tay vào tôi, tức quá hóa cười.
“Được, con giỏi lắm. Tôi cắt viện trợ tiền bạc của con, xem con đắc ý bằng cái kiểu gì.”
Tôi biết bố nói được là làm được.
Hơn nữa sống ở trong viện dưỡng lão, quả thực là phải tốn tiền.
Mặc dù tôi có thể ăn chực uống chực, nhưng không thể cứ mãi như thế được, như vậy thì thật là mất mặt xấu hổ quá đi mất.
Chaporia
Bình Luận (0)