Bố mẹ mua cho tôi rất nhiều quà cáp, nói là để chúc mừng tôi tốt nghiệp.

“Con lúc nào cũng vô cùng làm cho chúng ta phải đỡ hận, Quả Quả, cảm ơn con nhé.”

“Con xuất sắc như thế này, bố mẹ thực sự là vạn phần cảm kích.”

“Con và Phong Sách tình cảm sâu đậm như thế này, cũng thật là không dễ dàng gì.”

“Những chỗ trước đây chúng ta làm không đúng, con hãy bao dung đại xá cho chút, có được không?”

“Kể từ bây giờ trở đi, con muốn bố mẹ làm cái gì, chúng ta thảy đều sẽ làm theo cái đó, tuyệt đối sẽ làm cho con phải mãn nguyện mới thôi.”

Mỗi một câu nói ra thảy đều giống như là được ngâm vào trong mật ngọt vậy.

Tôi nhìn ngắm nụ cười trên gương mặt của bố mẹ, bỗng nhiên phát hiện ra, họ đã già rồi, trên đầu đã điểm xuyết những sợi tóc bạc lốm đốm, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng đã hằn sâu lên rồi.

Tôi hỏi: “Làm cái gì cũng đều được hết ạ?”

Mẹ lập tức gật đầu lia lịa, giống như gà mổ thóc vậy.

Bố thì phóng đại chỉ tay lên tận bầu trời: “Con có muốn vầng trăng đi chăng nữa, thảy đều được hết.”

Bùi Tiến vẫn luôn là đứa trẻ được thiên vị, yêu thương hết mực.

Em ấy chỉ cần thở dốc vài tiếng, mẹ liền hận không thể hái vầng trăng xuống để dâng tặng cho em ấy.

Thế nhưng bây giờ, vầng trăng cũng đã nằm gọn ở trong lòng bàn tay tôi rồi.

Có điều tôi lật đi lật lại nhìn ngắm, cũng chẳng cảm thấy nó đẹp đẽ đến nhường nào cả.

Ông cụ phòng 407 từng dạy cho tôi những kiến thức về thiên văn học.

Ông nói mặt trăng thực chất chỉ là một khối đá xấu xí, gồ ghề hang hốc mà thôi.

Chính là vì có ánh sáng của mặt trời chiếu rọi lên trên cơ thể của nó, nó mới trở nên tươi đẹp mà thôi.

Tôi nghĩ, tình cảm của tôi đối với bố mẹ cũng y như thế vậy.

Họ thực chất cũng chỉ là những người vô cùng tầm thường mà thôi, tầm thường đến mức có chút rác rưởi.

Chính là vì tình yêu thương của tôi đã khiến cho họ trở nên hào quang tỏa sáng bốn phương mà thôi.

Thế nhưng tôi bây giờ, hình như đã không còn yêu thương họ nữa rồi.

Tôi nói: “Vậy thì con muốn, sau này chúng ta cắt đứt liên lạc.”

Bố mẹ thẹn quá hóa giận, cuống cuồng cả lên.

“Trên đời này làm gì có cái thứ quy củ như thế chứ.”

Tôi nói: “Trước đây quy củ là do hai người định đoạt, con yếu thế, con chỉ có thể chấp nhận, thế thì sau này hai người yếu thế rồi, hai người cũng bắt buộc phải chấp nhận đi thôi chứ.”

Họ chỉ có thể mặt xám như tro tàn, liên tục lặp đi lặp lại một câu.

“Dựa vào cái gì chứ, chúng ta không cho phép.”

Thế nhưng, ai thèm mèm cần sự cho phép của họ cơ chứ.

Tôi đã nhận được offer của một ngôi trường đại học hàng đầu ở nước ngoài rồi, sắp sửa đi học lên học vị Tiến sĩ rồi.

Bà cụ phòng 203 trước đây từng dạy tôi làm thế nào để chế tạo tên lửa.

Vào cái thời điểm đó, tôi nghe mà cứ như là nghe sách trời vậy.

Chỉ nhớ rõ niềm tự hào và đắc ý lộ rõ nơi khóe mắt chân mày của bà mà thôi.

Tôi cuối cùng đã không thể đi chế tạo tên lửa.

Thế nhưng thứ tôi nghiên cứu, chính là làm thế nào để cho kết cấu của tên lửa trở nên ổn định hơn.

Phong Sách cùng đi với tôi.

Hướng nghiên cứu của hai đứa chúng tôi có sự liên quan vô cùng chặt chẽ với nhau.

Chúng tôi đã hẹn ước với nhau rồi, sau khi lấy được học vị, liền sẽ quay trở về nước để tham gia giảng dạy.

Phong Duẩn cũng đã mở rộng công ty của nhà họ Phong đến tận nơi đó luôn rồi.

Cậu ấy không còn mặc những chiếc áo nỉ hoodie giản dị thường ngày nữa rồi, ánh mắt trầm tĩnh mà sắc sảo.

Người bạn nước ngoài mới quen hỏi tôi: “Cậu tên là Bùi Quả à? Có phải là chữ ‘Quả’ trong quả táo không? Cái tên nghe hay thật đấy, nó mang ý nghĩa gì thế?”

Tôi nghiêm túc gật đầu: “Ý nghĩa của nó thực ra rất đơn giản thôi.”

“Chính là dốc hết toàn lực, bước chân đi đến đâu, thảy đều gặt hái được thiện quả đến đó.”

Đây chính là sự định nghĩa tôi dành cho chính bản thân mình.

Và cũng là một niềm kỳ vọng vô cùng tuyệt vời.

(Toàn văn hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...