20px

Nhưng vì đứng khá xa nên tôi không nghe rõ ông nói gì.

“Cái gì mà không có tiền?”

Dì càng lúc càng lớn tiếng.

“Nhà anh chị vừa bán nhà xong, sao có thể không có tiền được?”

Bố tôi lại nói thêm điều gì đó.

Sắc mặt dì lập tức thay đổi.

“Anh nói cái gì?”

Giọng dì bắt đầu run rẩy.

“Thẻ lương?”

Ở đầu dây, bố vẫn bình thản giải thích.

“Cuối tháng? Cuối tháng thì sao?”

Sắc mặt dì càng lúc càng khó coi.

Xung quanh đã bắt đầu xuất hiện những tiếng bàn tán nho nhỏ.

Không ít người vừa nhìn sang vừa chỉ trỏ.

Tôi chỉ muốn tìm một cái khe dưới đất mà chui xuống.

“Anh rể Trần!”

Giọng dì nghẹn lại.

“Anh làm vậy là có ý gì? Anh cố tình chơi tôi đúng không?”

Đầu dây bên kia, bố tôi vẫn giữ nguyên giọng điệu bình tĩnh.

Không nóng nảy.

Không giải thích nhiều.

Nhưng mỗi câu ông nói ra dường như đều khiến sắc mặt dì tái thêm một phần.

Đến cuối cùng, mặt dì trắng bệch như tờ giấy.

“Anh…”

Môi dì run lên.

“Anh đã biết từ trước trong thẻ không có tiền?”

Giọng nói gần như biến thành tiếng nức nở.

Mẹ tôi đứng cạnh sốt ruột hỏi:

“Có chuyện gì vậy? Anh Trần nói gì thế?”

Nhưng dì út hoàn toàn không để ý tới bà.

Dì chỉ chăm chăm nhìn màn hình điện thoại.

“Vậy tại sao anh không nói sớm?”

“Vì sao anh còn đưa thẻ cho tôi?”

“Vì sao anh lại để tôi…”

Dì nói được nửa câu rồi nghẹn lại.

Ở đầu dây, bố tôi tiếp tục nói điều gì đó.

Càng nghe, sắc mặt dì càng trở nên tuyệt vọng.

Đột nhiên.

Bàn tay cầm điện thoại của dì bắt đầu run dữ dội.

Hai mắt dì mở to.

Miệng há hốc.

Nhưng lại không phát ra nổi một âm thanh nào.

Vài giây sau.

Giọng nói của bố tôi từ chiếc điện thoại vang lên rõ mồn một.

Đại sảnh khách sạn vốn đang ồn ào bỗng trở nên im lặng lạ thường.

Và trong bầu không khí tĩnh lặng ấy…

Gần như tất cả mọi người đều nghe thấy câu nói tiếp theo của ông.

06

“Mẫn Mẫn, đúng là chiếc thẻ phụ đó liên kết với tài khoản nhận lương. Nhưng mỗi tháng tài khoản ấy chỉ có 3.000 tệ được chuyển vào, mà phải đến cuối tháng mới nhận tiền.”

Giọng bố tôi vang lên qua loa ngoài, rõ ràng đến mức cả đại sảnh khách sạn đều nghe thấy.

“Hôm nay mới là ngày 25. Em thử tính xem, một tuần qua em đã tiêu bao nhiêu tiền rồi?”

Sắc mặt dì út lập tức trắng bệch như tờ giấy.

“Cái… cái gì cơ?”

Giọng dì run rẩy dữ dội.

“Ý anh là sao?”

Bố tôi vẫn bình thản:

“Ý là em tưởng chiếc thẻ đó liên kết với khoản tiền bán nhà của chúng tôi.”

“Nhưng thực ra nó chỉ là thẻ phụ của tài khoản nhận lương của Tuệ Tuệ.”

“Trong tài khoản ấy chưa bao giờ có quá 5.000 tệ.”

“Thậm chí 3.000 tệ tháng trước cũng đã bị em tiêu sạch ngay trong ngày đầu tiên của chuyến du lịch.”

Nghe đến đây, cuối cùng tôi cũng hiểu được dụng ý của bố.

Ông đã nhìn thấu ý đồ của dì từ rất lâu.

Và chiếc thẻ phụ kia…

Chỉ là một cái bẫy.

Một cái bẫy dành cho lòng tham.

“Vậy… vậy còn tiền bán nhà?”

Dì út gần như nghẹn ngào.

“Tiền bán nhà đâu rồi?”

Bố tôi bật cười nhạt.

“Tiền bán nhà à?”

“Tất nhiên nằm trong tài khoản chính.”

“Chẳng lẽ em nghĩ anh sẽ để hơn hai triệu tệ trong một chiếc thẻ phụ rồi đưa cho người khác tiêu tùy ý sao?”

Câu nói ấy như nhát dao cuối cùng.

Dì út hoàn toàn suy sụp.

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng xì xào.

“Ra là muốn tiêu tiền của người khác.”

“Tôi còn tưởng nhà họ giàu lắm cơ.”

“Hóa ra là như vậy.”

“Đúng là mất mặt thật.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...