“Anh xin lỗi kiểu này, hình như vẫn chưa đủ thành ý đâu.”
“Vậy em muốn kiểu xin lỗi thế nào?”
Trần Hoài phủ tay lên tay tôi.
Giữ mu bàn tay tôi rồi dẫn vào bên trong khoảng trống hình trái tim:
“Như thế này sao?”
Đầu ngón tay tôi chạm vào một vật bằng kim loại mát lạnh được giấu dưới lớp vải.
Tôi hơi ngẩn người.
Đây là gì?
18
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi, Trần Hoài dường như bật cười:
“Thử kéo xem?”
Tôi quấn sợi dây kim loại vào đầu ngón tay.
Cùng lúc tiếng chuông bạc leng keng vang lên, còn có tiếng hừ khẽ trầm thấp của Trần Hoài:
“Nhẹ thôi, bé cưng.”
Tôi thật sự không nhịn được nữa.
Nhìn thấy món quà đặc biệt mà anh chuẩn bị, lý trí của tôi gần như tan biến sạch.
Lúc này, cảm xúc đã hoàn toàn chiến thắng lý trí.
Tôi không buông tay mà càng siết chặt hơn.
Từng bước ép Trần Hoài lùi về phía mép giường.
Theo từng bước chân, ánh mắt Trần Hoài càng trở nên sâu thẳm.
Môi anh khẽ động như muốn nói điều gì đó.
Nhưng tiếng chuông điện thoại lại vang lên trước.
Tôi lấy điện thoại ra nhìn một cái rồi nhướng mày.
Là Thường Gia Hoài.
Ánh mắt Trần Hoài lập tức tối xuống:
“Em định nghe à?”
Tôi cười:
“Dù sao cũng là… bạn trai chính thức của em mà. Không nghe thì không hay lắm nhỉ?”
Nói rồi tôi bấm nhận cuộc gọi.
Ngay lập tức tiếng chửi bới điên cuồng truyền tới:
“Mạnh Đào, sao cô độc ác thế hả? Cô nói gì với Từ Kiều rồi? Cô có biết tôi suýt bị hắn đánh chết không?!”
“Còn nữa, cô với Trần Hoài rốt cuộc là chuyện gì? Hai người các cô—”
Chưa đợi hắn nói hết.
Trần Hoài đã cầm cổ tay tôi, kéo điện thoại lại gần môi mình rồi nói từng chữ:
“Nếu cậu còn dám chửi thêm một câu nữa, tôi đảm bảo cậu sẽ còn bị đánh thêm lần nữa.
”
Thường Gia Hoài lập tức nghẹn họng.
Một lúc lâu sau mới bật ra một câu chửi:
“Hai người quả nhiên đã thông đồng với nhau từ lâu rồi đúng không? Hai tên khốn, cứ đợi đó—”
“Đợi đến năm nào tháng nào đây?”
Tôi bật cười:
“Chưa nói tới chuyện anh bắt cá nhiều tay, lừa gạt tình cảm người khác. Chỉ riêng việc anh giả mạo thân phận của tôi để yêu đương qua mạng là tôi đã có thể kiện anh rồi.”
“Còn cả số tiền anh lừa được từ Từ Kiều nữa. Ừm… số tiền bao nhiêu thì đủ điều kiện khởi tố nhỉ? Có khi anh sắp vào đồn rồi đó.”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt.
Vài giây sau liền cúp máy.
Tôi ném điện thoại sang một bên rồi nhìn Trần Hoài:
“Tiếp tục?”
Trần Hoài ngoan ngoãn nhìn tôi.
Nhưng động tác lại đột nhiên dừng lại.
Tôi không hài lòng tặc lưỡi:
“Sao lại dừng rồi?”
Trần Hoài ho khan một tiếng:
“Bạn trai giả thì chỉ được tới đây thôi.”
Nghe vậy, tôi hơi nheo mắt.
Ngón tay chạm lên ngực anh:
“Thế chỗ này là gì?”
Trần Hoài cụp mắt:
“Ứng viên bạn trai.”
Ngón tay tôi tiếp tục di chuyển:
“Còn chỗ này?”
Tai Trần Hoài đỏ bừng:
“Bạn trai dự bị.”
Ý cười trong mắt tôi càng sâu hơn.
Đầu ngón tay tiếp tục nhẹ nhàng đi lên.
Cho đến khi chạm vào đôi môi mềm mại của anh:
“Vậy còn nơi này?”
Trần Hoài ngẩng đầu nhìn tôi, khẽ nói:
“Bạn trai chính thức.”
Tôi lặng lẽ nhìn vào mắt anh.
Nhìn sự mong chờ dè dặt cùng tình cảm chân thành trong đáy mắt ấy.
Một lúc lâu sau, tôi cúi đầu hôn anh:
“Biết rồi, bạn trai chính thức.”
(Kết thúc)
Chaporia
Bình Luận (0)