Chỉ có bà Lý bảo tôi phải sống cho thật tốt. Chỉ có sống, mới có hy vọng ở tương lai.
Nếu tôi ch*t, không chỉ hy vọng của bố mẹ mất đi, mà đó còn là sự báng bổ đối với linh h/ồn của chính mình.
Bà Lý tốt như vậy, tại sao họ lại nhẫn tâm hại ch*t bà ấy.
Khi tôi sắp kiệt sức, một bàn tay ấm áp đặt lên đỉnh đầu tôi.
Một giọng nói dịu dàng như muốn làm tan chảy mọi thứ vang lên bên tai: “Không sao rồi, Tiểu Ni. Đó chỉ là một con người giấy thôi.”
Lúc này tôi mới thực sự nhìn kỹ “bà Lý” đang ở trong sân. Tiếng xoèn xoẹt kia, chỉ là tiếng giấy bị rá/ch, không phải là tiếng da th!t như tôi vẫn tưởng.
“Khi bố mẹ cháu báo mộng, bà đang ở nơi khác bắt q/uỷ, không kịp quay về ngay nên đành gọi người giấy đến c/ứu cháu trước.”
“May mà vẫn kịp.”
Bà Lý thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này tôi mới để ý, trông bà có vẻ phong trần mệt mỏi vì đường xa.
Tôi vỡ òa, lao vào lòng bà Lý mà khóc nức nở: “Bà ơi, cháu cứ tưởng bà mất rồi, cháu tưởng cháu lại khắc ch*t bà nữa.”
“Đứa trẻ ngốc, sinh tử trên đời đều có số mệnh, đa phần đều là do lựa chọn của chính mình mới dẫn đến diệt vo/ng, làm sao có chuyện vì một người không làm gì cả mà bị khắc ch*t dễ dàng như vậy được.”
Lời bà Lý như mang theo một luồng sức mạnh to lớn, nhẹ nhàng nối lại sợi dây lý trí đã đ/ứt đoạn trong đầu tôi.
Tôi nấc nghẹn, giục bà Lý đưa mình đi thật nhanh.
Nhưng khi tôi quay đầu nhìn lại, ông nội vừa nãy còn hung hãn không thôi, giờ đang nằm trên đất thoi thóp.
Bác cả và những người khác thì như quả bóng xì hơi, đổ gục xuống đất, chỉ còn lại một lớp da mỏng dính.
Tôi sợ hãi đến sững sờ. Nhìn ông nội đang nằm dưới đất, rồi lại nhìn cây gậy gỗ trong tay mình.
Trên đó có rất nhiều vệt đen sì, trông như bị ch/áy sém.
Tôi như vừa bừng tỉnh, gi/ật nảy mình.
Cây gậy rơi xuống đất.
Tôi… dường như chính là người đã làm chuyện này.
Là tôi… đã gi*t họ.
Bà Lý dịu dàng xoa đầu tôi: “Tiểu Ni rất may mắn, đây là gỗ đào, chuyên khắc chế q/uỷ, cháu lại là trẻ nhỏ, tính cách thuần khiết đã khiến cây gậy gỗ đào này phát huy hiệu quả mạnh mẽ nhất.”
Tôi hơi r/un r/ẩy, muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời.
Bà Lý đưa tôi đi lo hậu sự cho người nhà.
So với bác cả và những người khác mỏng như tờ giấy, anh họ lại giống như một quả bóng nước bị xì, mềm nhũn chảy ra trên mặt đất.
Bà Lý nói, anh họ là do chưa bị d/ục v/ọng ăn sạch.
Nếu bà đến muộn một ngày nữa, anh họ cũng sẽ giống như bác cả và những người khác. Chỉ còn lại một lớp da mỏng dính.
Tôi là một đứa trẻ, không có khả năng mang họ lên núi, cũng không có tiền m/ua qu/an t/ài.
Bà Lý và tôi suy tính mãi, cuối cùng bà cùng tôi đào một cái hố đất trong sân, ch/ôn họ xuống từng người một.
Khi tôi định quỳ xuống lạy từ biệt.
Bà Lý đã giữ tôi lại: “Họ tự chuốc lấy cái ch*t vì bị d/ục v/ọng điều khiển, không cần phải quỳ.”
Tôi gật đầu, hiểu mà như không hiểu.
Tôi không quỳ, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh bà Lý.
Còn về phần ông nội.
Ông toàn thân tím ngắt, móng tay dài và sắc nhọn. Giống như q/uỷ thi.
Sư môn của bà Lý muốn đưa ông nội về nghiên c/ứu, để đền đáp lại, tôi được bà Lý nhận làm cháu gái.
Từ đó về sau, tôi được bà Lý nuôi dưỡng.
Năm 8 tuổi ấy, tôi đã mất đi tất cả người thân. Nhưng tôi đã có được người bà quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
-Hết-
Chaporia
Bình Luận (0)