“Lại là anh gây ra?”

Cảnh Thiếu Xuyên mãi sau mới nhận ra, lúc này hắn mới bàng hoàng tỉnh ngộ.

Sao lại trùng hợp như vậy, Cảnh Tư Thần vừa về nước thì mấy công ty chi nhánh do hắn quản lý liền xảy ra chuyện.

Anh ta thật sự có tâm tư kín kẽ, tính toán từng bước một.

Vì Chu Sương Giáng, vì những đêm dài hoan lạc đó.

Anh ta sẵn sàng đấu đá với anh em, ngay cả lợi ích của nhà họ Cảnh cũng không màng tới.

“Là tôi thì đã sao.”

“Chỉ cần cậu có chút thủ đoạn và năng lực, đã không đến mức mọi chuyện đều bị người khác kiềm chế như vậy.”

Cảnh Tư Thần tùy tiện châm một điếu thuốc.

Hút hết nửa điếu thuốc, anh đã khôi phục lại vẻ bình thản không gợn sóng như thường ngày.

“Là cậu tự đi nói hết với cô ấy, hay để tôi mở lời?”

“Tại sao chứ?”

Hai mắt Cảnh Thiếu Xuyên đỏ ngầu vì sung huyết: “Tại sao từ nhỏ đến lớn anh lúc nào cũng phải đè bẹp tôi trong mọi chuyện?”

“Anh ở nước ngoài yên ổn như vậy, tại sao đột nhiên lại phải về nước chứ.”

“Có vô số phụ nữ yêu thích anh, anh còn có vị hôn thê là đệ nhất danh viện.”

“Tại sao anh nhất định cứ phải tranh giành Chu Sương Giáng với tôi?”

Cảnh Tư Thần cụp mắt dập tắt tàn thuốc.

“Chuyện đè bẹp cậu từ nhỏ đến lớn, chẳng qua là dựa vào năng lực của mỗi người.”

“Còn về chuyện cậu nói tôi tranh giành với cậu?”

“Cậu nghĩ những thứ cậu sở hữu, có cái nào tôi có thể để mắt tới sao?”

“Vậy Chu Sương Giáng thì sao…”

Cảnh Tư Thần vừa định trả lời.

Cửa phòng sách bỗng nhiên bị ai đó đẩy mạnh tung ra.

16

Tôi cứ thế đứng sững sờ ngoài cửa phòng sách.

Cả người run rẩy hệt như một chiếc lá giữa cơn gió.

Sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, lấm lem toàn là vết nước mắt.

Năm hai đại học, tôi được bạn bè rủ rê đăng ký tham gia câu lạc bộ kịch.

Cũng nhờ đó mà tôi học được một chút kiến thức về diễn xuất.

Bây giờ lại được dùng hết công suất.

“Chu Sương Giáng…”

Cảnh Tư Thần nhíu chặt mày, khi mở lời, hơi thở của anh dường như cũng loạn đi một nhịp.

Tôi ngẩn người nhìn anh.

Rồi chậm rãi chuyển ánh mắt sang khuôn mặt của Cảnh Thiếu Xuyên.

Tôi nhìn hắn không chớp mắt, cứ để nước mắt cứ thế chảy dài.

Cảm giác áy náy, hổ thẹn của một người đàn ông đối với một người phụ nữ, chính là vũ khí sắc bén không gì không thể phá.

Cơ hội có thể vụt mất chỉ trong chớp mắt.

Và lúc này đây, chính là thời cơ thích hợp nhất.

“Cảnh Thiếu Xuyên.”

Tôi khẽ khàng lẩm nhẩm tên hắn.

“Sương Giáng…”

Hắn vô thức bước tới, nhưng tôi lại đột ngột lùi về sau một bước: “Anh đừng qua đây.”

“Sương Giáng, em nghe anh giải thích đã, anh…”

“Cảnh Thiếu Xuyên, anh là người đàn ông đầu tiên của em, là mối tình đầu của em.”

“Anh biết em quan tâm anh, yêu anh nhiều đến nhường nào mà.”

Tôi vừa nói một câu, lại chậm rãi lùi về sau một bước.

“Em có thể chấp nhận việc anh thay lòng đổi dạ, không còn thích em nữa.”

“Nhưng em không thể nào chấp nhận, anh lại đem em đẩy ra ngoài…”

“Một năm ở bên anh, em đã vô cùng vui vẻ, vô cùng hạnh phúc.”

“Không có ai đối xử tốt với em như anh cả.”

“Nhưng hóa ra, em chỉ đang sống trong một giấc mộng.”

“Sương Giáng, không phải như em nghĩ đâu, em nghe anh giải thích đi, anh có thể giải thích mà…”

Tôi khẽ lắc đầu, nước mắt lại tuôn rơi đúng lúc: “Cảnh Thiếu Xuyên, giấc mộng của em đã tỉnh rồi.”

“Từ nay về sau, em sẽ không bao giờ mơ mộng nữa…”

Ngay khi chữ cuối cùng dứt lời, tôi đột nhiên quay người chạy thẳng ra ban công ở tầng hai.

Dưới ban công là một khu vườn nhỏ.

Người làm vườn vừa mới xới đất hôm qua.

Tôi đã tính toán khoảng cách từ lầu hai xuống mặt đất.

Nhảy xuống, rơi trúng nền đất tơi xốp, tôi sẽ chỉ bị thương rất nhẹ.

Nhưng tác động thị giác của việc nhảy lầu tự t.ử để tìm đến cái c.h.ế.t thì lại vô cùng kinh hoàng.

Và tôi, đã cá cược đúng.

Lúc Cảnh Tư Thần và Cảnh Thiếu Xuyên đuổi theo.

Tôi dứt khoát nhảy ra khỏi ban công.

Không hề có chút do dự nào.

Cứ như thể tôi đã mang theo quyết tâm c.h.ế.t.

Tôi nghe thấy bọn họ đang lớn tiếng gọi tên tôi.

Không biết chính xác đó là giọng của ai.

Lại mang theo âm điệu thê lương, xé lòng đến vậy.

Trong khoảnh khắc tôi rơi xuống nhanh

chóng mặt đất, tôi cười một cách mỉa mai.

17

Cả Cảnh Viên đều rơi vào hỗn loạn.

Cảnh Tư Thần cao ngạo không thể với tới, người mà ngay cả khi xuất hiện trước mặt người khác, áo sơ mi cũng không có một nếp nhăn.

Lúc này đây, gấu quần được là phẳng phiu, chỉnh tề của anh cũng dính đầy bùn đất, nhưng anh lại hoàn toàn không màng tới.

Anh đưa tay ra, muốn ôm lấy tôi nhưng lại không dám chạm vào.

Tôi co quắp trên nền đất lấm lem bùn, xương chân gãy thành một đường cong méo mó, sưng tấy đến đáng sợ.

“Sương Giáng, đừng sợ, xe cứu thương sắp đến rồi…”

Cảnh Tư Thần cố gắng hết sức để giữ mình trấn tĩnh.

Dù cố gắng trấn tĩnh, nhưng lời nói của anh vẫn lộ rõ sự lo lắng và hoảng loạn tột độ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...