Xe khởi động, từ từ nhập vào dòng xe cộ trên đường lớn.

Cảnh Tư Thần dựa vào ghế xe, nhắm mắt lại.

Trong tiếng xóc nhẹ.

Anh, người đã không chợp mắt suốt mấy ngày, dường như đã ngủ thiếp đi.

Anh như quay trở lại đêm hôm đó.

Anh đã biết trước về ván cược của Cảnh Thiếu Xuyên.

Đó là lý do anh mới bất chấp thường lệ, tham gia bữa tiệc lố bịch như vậy.

Bất chấp thường lệ, anh đã đ.á.n.h cược một lần với cậu em trai này của mình.

Anh không thể trơ mắt nhìn cô, người hoàn toàn không hay biết gì.

Bị mang ra làm vật đ.á.n.h cược.

Thật ra đêm hôm đó, anh không hề có ý định làm gì cô.

Nhưng cô lại ôm lấy anh.

Cô ngoan ngoãn áp mặt vào n.g.ự.c anh.

Cô nói mùi hương trên người anh rất dễ chịu.

Anh đã không kìm được lòng, cúi đầu hôn cô.

Và cô không hề phản kháng chút nào, thậm chí còn ngoan ngoãn đáp lại anh.

Sự ích kỷ và lòng tham của anh đã chiếm thế thượng phong vào khoảnh khắc đó.

Thậm chí anh còn nảy sinh ý nghĩ hèn hạ, rằng cứ mượn thân phận của Cảnh Thiếu Xuyên để chiếm hữu cô một lần.

Nhưng có những việc, những người, không thể đụng vào.

Có lần đầu tiên, sẽ muốn có lần thứ hai, và vô số lần.

Anh đã mất kiểm soát.

Khi nhìn thấy Cảnh Thiếu Xuyên lớn tiếng với cô.

Khi nghe Cảnh Thiếu Xuyên nói sẽ đưa cô về phòng xem vết thương và tự tay bôi t.h.u.ố.c cho cô.

Sợi dây cuối cùng trong lòng anh đã hoàn toàn đứt phựt.

Anh nghĩ, vậy thì cứ sa đọa đến cùng đi.

Cho dù cuối cùng, anh sẽ bị cô tuyên án t.ử hình.

Nhưng anh không thể ngờ được.

Cô lại dùng cách thức dứt khoát như vậy, để triệt để đoạn tuyệt với họ.

Cô nói rằng cô không bao giờ muốn gặp lại anh nữa.

Cảnh Tư Thần đột ngột mở mắt.

Anh cụp mắt nhìn vết sẹo cũ ở hõm ngón cái.

Năm đó, khi cô c.ắ.n anh một cách hung dữ.

Cô cũng đã nói như vậy.

20

Vào năm thứ hai đi du học ở Mỹ.

Tôi tình cờ gặp một người bạn cũ của Cảnh Thiếu Xuyên trên đường phố nước ngoài.

Anh ta nhất quyết kéo tôi lại, mời tôi đi ăn.

Trong bữa ăn, đương nhiên anh ta nhắc đến Cảnh Thiếu Xuyên.

“Nghe nói đáng lẽ anh cả của cậu ta muốn gửi cậu ta ra nước ngoài.”

“Không hiểu sao, cuối cùng lại giữ cậu ta ở lại trong nước.”

“Giờ cậu ta cũng trầm ổn hơn nhiều, có vẻ đã có chí thú làm ăn.

Người bạn kia dò xét nhìn tôi: “Dường như cậu ta vẫn chưa có bạn gái mới.”

“Có lần bọn tôi tụ tập, có người vô tình nhắc đến em, ánh mắt cậu ta lúc đó… chậc.”

Người bạn vừa nói vừa không kìm được khẽ thở dài một tiếng.

Tôi chỉ cười, không đáp lời.

Thật ra lúc đầu tôi không hề thích Cảnh Thiếu Xuyên cho lắm.

Có lẽ là do định kiến có sẵn.

Đối với những công t.ử nhà quyền quý như họ, tôi luôn giữ sự đề phòng trong lòng.

Sau này anh ta đối xử với tôi thật sự rất tốt.

Hồi đó còn trẻ, một người ưu tú như vậy lại hạ mình trước mặt mình, rung động là điều đương nhiên.

Nhưng chưa kịp phạm sai lầm, tôi đã bị thực tế đ.á.n.h thức.

“Tuy nhiên, mối quan hệ giữa cậu ta và anh cả dường như khá căng thẳng.”

Bàn tay đang cầm ly nước của tôi khẽ run lên một chút.

“Anh cả cậu ta hình như ban đầu dự định đính hôn trong năm nay, nhưng giờ cũng không thấy tin tức gì nữa.”

“Còn vị hôn thê được đồn đại kia, thì đã đính hôn với người khác rồi.”

Tôi từ từ đặt ly xuống, đứng dậy: “Tôi có lớp rồi, hẹn dịp khác gặp lại nhé.”

“Sương Giáng.”

Người bạn đứng dậy tiễn tôi ra ngoài.

Anh ta vẫn không nhịn được, hỏi: “Em và Thiếu Xuyên thật sự không còn khả năng nào sao?”

“Thật ra lúc đó Thiếu Xuyên đúng là có hơi lố bịch.”

“Nhưng theo tôi biết, hai người chắc là hiểu lầm thôi, cậu ta thật sự không có quan hệ với cô gái kia…”

Tôi nhíu mày, cắt ngang lời anh ta: “Làm ơn đừng nhắc đến anh ta nữa được không?”

“…Được rồi.”

“Hôm nay cảm ơn anh đã mời tôi ăn cơm.”

“Ôi, khách sáo với tôi làm gì chứ.”

“Vậy, tạm biệt.”

“Sương Giáng, khi nào thì về nước thăm mọi người đi.”

“Mọi người nhớ em lắm.”

“Để xem đã.”

Tôi mỉm cười vẫy tay với anh, kéo chặt áo khoác rồi quay lưng bước đi, hòa mình vào làn gió đêm.

Một chiếc xe hơi màu đen lướt qua ngay bên cạnh tôi.

Bước chân tôi chợt khựng lại.

Nhưng chiếc xe không hề dừng lại dù chỉ một giây, nó nhanh chóng lao vút đi.

Tôi cúi đầu, bật cười rồi lại lắc đầu.

Tôi tiếp tục bước đi.

Đến khi chờ đèn tín hiệu giao thông.

Gió khá lớn, tôi đưa tay chỉnh lại mái tóc đang rối tung.

Lúc những sợi tóc mai được gài ra sau vành tai.

Tôi bỗng nghe thấy có người gọi tên mình từ phía sau.

“Này, Chu Sương Giáng.”

Tôi vô thức quay đầu.

Và chạm ngay vào đôi mắt đen láy, sâu thẳm…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...