
Giới Thiệu
Chồng tôi lén hi/ến một qu/ả t/h/ận cho “tri kỷ tâm hồn” của anh ta. Anh ta nghĩ tôi sẽ khóc. Nghĩ rằng từ nay về sau, tôi sẽ không còn dám nhắc đến chuyện ly hôn nữa. Nhưng sáng hôm sau, người phát điê//n lại là anh ta.
Mẹ tôi từng nói, phụ nữ muốn lấy chồng thì phải lấy người đàn ông trọng tình trọng nghĩa.
Trần Thụy đúng là kiểu người như vậy.
Chỉ tiếc, tất cả tình nghĩa của anh ta chưa từng dành cho tôi.
Nhân lúc tôi đi công tác, anh ta giấu kín mọi người, lặng lẽ bước lên bàn ph/ẫu th/uật, tự nguyện hiến nửa quả thận cho người phụ nữ mà anh ta gọi là “tri kỷ tâm hồn”.
Sau ca mổ, anh ta yên tâm nằm trong phòng bệnh.
Chờ tôi chạy đến.
Chờ tôi đau lòng.
Chờ tôi mềm lòng.
Chờ tôi vì sự “vĩ đại” của anh ta mà nuốt hết mọi tủi nhục vào trong.
Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ tới.
Đêm đó, khi cầm tờ bệnh án trên tay, tôi không rơi nổi một giọt nước mắt.
Đúng tám giờ sáng hôm sau, cửa phòng bệnh bị gõ vang.
Người xuất hiện không phải tôi.
Mà là nhân viên chuyển phát nhanh của SF Express.
Trong tay anh ta là một túi hồ sơ dày cộp.
Bên trong có đơn ly hôn, một thức hai bản.
Kèm theo đó là thư luật sư đã được chuẩn bị đầy đủ.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)