Sắc mặt anh càng lúc càng tái.
Tôi nhìn vẻ mặt ấy.
Bỗng thấy mỉa mai.
“Những chuyện này em chưa từng kể.”
“Bởi vì em nghĩ người một nhà không cần tính toán.”
“Nhưng hình như chỉ có mình em nghĩ vậy.”
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Ngoài cửa sổ.
Gió đêm thổi qua những tán cây.
Phát ra tiếng xào xạc.
Trương Kiến Hoa ngồi xuống ghế.
Cả người như mất hết sức lực.
“Anh thật sự không biết.”
Tôi nhìn anh.
Tôi tin.
Anh thật sự không biết.
Nhưng điều đó không khiến tôi dễ chịu hơn.
Bởi vì rất nhiều tổn thương không phải do ác ý gây ra.
Mà là do sự thờ ơ.
“Có lần em bị sốt gần bốn mươi độ.”
“Tối đó mẹ anh gọi điện.”
“Nói bóng đèn nhà vệ sinh hỏng rồi.”
“Anh lập tức lái xe về sửa.”
“Anh còn nhớ không?”
Trương Kiến Hoa đột nhiên ngẩng đầu.
Ánh mắt đầy kinh ngạc.
Anh nhớ.
Tối hôm đó.
Anh về đến nhà thì đã hơn mười một giờ.
Tôi nằm trên giường ngủ rất sâu.
Anh còn tưởng tôi khỏe.
Nhưng anh không biết.
Lúc đó tôi vừa uống thuốc hạ sốt xong.
Một mình nằm trong bệnh viện truyền nước.
Tôi không nói tiếp.
Bởi vì không cần nữa.
Chỉ riêng ánh mắt của anh lúc này đã nói lên tất cả.
Lần đầu tiên.
Anh nhận ra mình đã bỏ lỡ những gì.
Lần đầu tiên.
Anh hiểu được vì sao tôi lại thất vọng đến vậy.
Một lúc rất lâu sau.
Anh mới khàn giọng nói:
“Xin lỗi.”
“Anh thật sự không biết.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Kiến Hoa.”
“Em chưa từng trách anh.”
“Nhưng em cũng không muốn tiếp tục như thế nữa.”
Câu nói ấy khiến anh tái mặt.
“Em có ý gì?”
Tôi đứng dậy.
Mở tủ quần áo.
Lấy ra một chiếc vali màu bạc.
Sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Từng bộ quần áo được gấp gọn gàng.
Từng món đồ cá nhân được đặt vào vali.
Cả căn phòng chìm trong im lặng.
Trương Kiến Hoa đứng bật dậy.
“Vy Vy!”
Tôi không dừng lại.
Chỉ nhẹ nhàng nói:
“Em muốn về nhà một thời gian.”
“Bình tĩnh suy nghĩ.”
“Cũng cho anh thời gian suy nghĩ.”
Anh đứng chết lặng.
Gương mặt trắng bệch.
“Em muốn ly hôn sao?”
Động tác của tôi khựng lại một giây.
Sau đó tiếp tục gấp quần áo.
“Hiện tại em chưa nghĩ đến chuyện đó.”
“Nhưng em thật sự rất mệt.”
“Ba năm rồi.”
“Em không muốn cố gắng thêm nữa.”
Nói đến đây.
Tôi kéo khóa vali lại.
Tiếng khóa kéo vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Rõ ràng đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Người tôi từng bất chấp tất cả để gả cho.
Nhẹ giọng nói:
“Đêm nay em sẽ về nhà bố mẹ.”
“Anh ngủ sớm đi.”
Nói xong.
Tôi kéo vali đi ra ngoài.
Phía sau.
Tôi nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh vang lên.
Lần đầu tiên mang theo sự hoảng loạn rõ rệt.
“Vy Vy…”
“Đừng đi được không?”
Tôi không quay đầu lại.
4
Tôi rời khỏi nhà họ Trương lúc hơn mười một giờ đêm.
Khi chiếc taxi lăn bánh khỏi khu dân cư, tôi nhìn thấy Trương Kiến Hoa vẫn đứng dưới tòa nhà.
Anh không đuổi theo.
Chỉ đứng yên ở đó.
Bóng lưng cô độc dưới ánh đèn đường.
Tôi quay đầu nhìn sang nơi khác.
Lần này.
Tôi không muốn mềm lòng nữa.
…
Sau khi tôi rời đi.
Căn nhà họ Trương chìm vào bầu không khí chết lặng.
Trương Kiến Hoa đứng trước cửa rất lâu mới quay trở lại.
Vừa bước vào phòng khách.
Một chiếc gạt tàn đã bay thẳng tới.
“Choang!”
Tiếng thủy tinh vỡ tan trên nền nhà.
Mọi người đều giật mình.
Trương Quốc Phú đứng bật dậy.
Gương mặt đỏ bừng vì tức giận.
“Con còn đứng đó làm gì?”
“Vợ con đi rồi!”
“Con còn không mau đuổi theo!”
Trương Kiến Hoa cúi đầu.
Giọng khàn đặc:
“Cô ấy không muốn gặp con.”
“Cô ấy mệt rồi.”
Nghe vậy.
Trương Quốc Phú càng tức giận hơn.
Ông quay đầu nhìn về phía con gái.
“Con hài lòng chưa?”
Trương Lệ Quyên sợ hãi.
“Bố…”
“Đừng gọi tôi là bố!”
Ông đập mạnh xuống bàn.
“Con xem hôm nay con dẫn về loại người gì?”
“Ngay trong tiệc đính hôn lại dám hất rượu vào chị dâu trước mặt bao nhiêu người!”
“Nhà họ Trương chúng ta còn mặt mũi nào nữa?”
Trương Lệ Quyên bật khóc.
“Con cũng không ngờ anh ấy sẽ như vậy…”
“Không ngờ?”
Trương Quốc Phú cười lạnh.
“Con thật sự không ngờ?”
“Hay là con vốn luôn nghĩ chị dâu con nợ con?”
Câu nói ấy khiến cả phòng khách im lặng.
Trương Lệ Quyên không dám ngẩng đầu.
Bởi vì cô biết.
Bố mình nói đúng.
Từ rất lâu rồi.
Cô luôn cảm thấy chị dâu nên giúp mình.
Nên nhường nhịn mình.
Nên hy sinh vì mình.
Giống như đó là điều đương nhiên.
Nhìn thấy con gái không phản bác.
Trương Quốc Phú càng thất vọng.
Ông quay sang nhìn Vương Tú Vân.
“Tất cả đều do bà chiều hư nó!”
Vương Tú Vân lập tức nổi nóng.
“Ông trách tôi làm gì?”
“Chẳng lẽ con gái mình không nên giúp à?”
“Vy Vy có thiếu tiền đâu!”
Chaporia
Bình Luận (0)