Phản ứng đầu tiên của tôi là quay đầu bỏ chạy.
Nhưng Niên Niên đã chạy xa 5 mét rồi.
“Niên Niên! Quay lại đây!”
Niên Niên không nghe thấy.
Thằng bé đang chạy thẳng về phía Phó Thâm.
Tôi bế Tuế Tuế cắm đầu đuổi theo.
Niên Niên chạy tới chân Phó Thâm thì vấp phải chậu cây, ngã “oạch” xuống đất, khóc ré lên “Oa oa”.
Phó Thâm cúp điện thoại, cúi xuống nhìn.
Rồi anh ta ngồi xổm xuống, đỡ Niên Niên dậy.
Tim tôi nhảy vọt lên tận cổ họng.
“Con nhà ai đây?” Anh ta nhìn dáo dác xung quanh.
Cách đó 5 mét, tôi trốn sau một cây cột, che chặt miệng Tuế Tuế không cho con bé phát ra tiếng.
Một anh bảo vệ đi tới: “Thưa anh, hình như đứa bé này đi cùng với người phụ nữ đằng kia.”
Anh ta nhìn theo hướng tay bảo vệ chỉ.
Tôi giấu mặt Tuế Tuế vào vai mình, nép mình lủi nhanh vào phòng cho con bú ngay cạnh đó.
“Niên Niên!” Tôi gọi khẽ ở cửa.
Niên Niên vừa khóc vừa chạy tới, tôi tóm lấy thằng bé lôi tuột vào trong, khóa trái cửa lại.
Tuế Tuế bị tôi che miệng không vui, bắt đầu ọ ẹ.
Niên Niên vẫn đang khóc.
Một tay bế một đứa, tôi ngồi thụp xuống góc phòng, không dám thở mạnh.
Qua trọn 10 phút, tôi mới dám hé cửa thò đầu ra nhìn.
Chỗ thang cuốn không còn ai nữa.
Tôi bế hai đứa nhỏ, dùng tốc độ ánh sáng lao ra khỏi trung tâm thương mại, vẫy taxi về thẳng nhà.
Về đến nhà, tôi khóa cửa, kéo rèm.
Niên Niên hỏi tôi: “Mẹ ơi, cái chú ban nãy đẹp trai ghê.”
Tay tôi run lên.
“Chú nào?”
“Chú đỡ con dậy á.”
“Con nhớ kỹ cho mẹ, sau này thấy chú đó là phải chạy ngay, nghe chưa?”
Niên Niên nghiêng đầu: “Sao vậy ạ? Chú ấy là người xấu hả mẹ?”
Tôi mấp máy môi, không biết phải trả lời thế nào.
Anh ta không phải người xấu.
Anh ta là ba của con.
Nhưng con không được nhận anh ta.
—
Chương 8
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ 1/5.
Cô bạn thân Giang Triều rủ tôi ra ngoài ăn cơm.
“Mày sao thế? Mấy hôm nay chả thấy đăng gì trên mạng, người cũng rúc trong nhà.”
“Không có gì, ở nhà chăm con thôi.”
“Đừng có điêu.” Giang Triều nhìn chằm chằm tôi, “Mặt mày nhợt nhạt như uống thuốc bắc 3 ngày liền. Có chuyện gì rồi?”
Tôi chần chừ một chút, kể lại chuyện Phó Thâm đến tìm tôi.
“Anh ta đòi tái hôn?”
“Ừ.”
“Còn bảo yêu mày?”
“Ừ.”
Giang Triều bỏ đũa xuống, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Tô Vãn, mày tin không?”
“Không tin.”
“Thế anh ta định làm gì?”
“Tao đoán anh ta phát hiện ra Niên Niên và Tuế Tuế rồi.
”
Giang Triều im lặng vài giây.
“Thế mày tính sao?”
“Trốn. Trốn được lúc nào hay lúc đó.”
Giang Triều nhìn tôi, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
“Sao vậy?”
“Không có gì.” Cô ấy cầm đũa lên, “Ăn đi.”
Đang ăn dở, một người phụ nữ bước vào nhà hàng.
Giày cao gót, váy đuôi cá, tóc xoăn gợn sóng dài, trang điểm sắc sảo như người mẫu ảnh bìa.
Cô ta đi thẳng tới bàn tôi, đứng lại.
“Cô là Tô Vãn?”
Tôi ngước lên nhìn.
Không quen.
“Cô là ai?”
Cô ta cười, nụ cười mang theo vẻ bề trên ngạo mạn.
“Tôi là Lâm Vi, bạn gái của Phó Thâm.”
Đũa của tôi khựng lại 1 giây.
Rồi tôi tiếp tục ăn.
“Chào cô.”
Có vẻ cô ta không ngờ tôi lạnh nhạt thế, nụ cười cứng đờ.
“Cô không ngạc nhiên à?”
“Cô là bạn gái anh ta chứ có phải bạn gái tôi đâu, tôi ngạc nhiên cái gì?”
“Tôi nghe nói, cô và Phó Thâm ly hôn 3 năm rồi, vẫn sống trong biệt thự của anh ấy, xài tiền của anh ấy.”
Tôi bỏ đũa xuống.
“Thứ nhất, biệt thự là lúc ly hôn anh ta cho tôi, đứng tên tôi. Thứ hai, chuyện tiền điện nước đã giải quyết xong, từ tháng sau tôi tự đóng. Thứ ba, cô tìm tôi có việc gì?”
Nụ cười của Lâm Vi càng rạng rỡ hơn.
“Tôi tới để nhắc cô, đừng có ảo tưởng gì về Phó Thâm nữa. Anh ấy tìm cô chỉ vì thương hại thôi. Chúng tôi đã ở bên nhau một năm rồi, tình cảm rất tốt.”
“Ồ.”
“Cô có thể rộng rãi một chút, trả lại quyền tài khoản hệ thống nhà thông minh cho anh ấy không? Dù sao đó cũng là đồ anh ấy tốn 20 triệu tệ để đặt làm.”
“Cô đi mà đòi anh ta.”
“Anh ấy nói cô không chịu hợp tác.”
“Vậy cô nghĩ cô đến đây thì tôi sẽ hợp tác chắc?”
Nụ cười của Lâm Vi cuối cùng cũng tắt ngấm.
“Tô Vãn, tôi có lòng nhắc nhở cô, đừng bám lấy Phó Thâm nữa. Anh ấy không đời nào quay lại đâu.”
Tôi đứng lên, lấy ví ra thanh toán.
Đi ngang qua cô ta, tôi dừng lại một bước.
“Cô Lâm, thứ sáu tuần trước Phó Thâm đích thân tới tìm tôi, bảo muốn tái hôn, còn nói anh ta yêu tôi. Cô chắc là tình cảm hai người rất tốt chứ?”
Mặt cô ta biến sắc.
Tôi kéo tay Giang Triều, đi thẳng không thèm quay đầu lại.
—
Chương 9
Ra khỏi nhà hàng, Giang Triều kéo tôi lại.
“Câu mày vừa nói là thật hay chỉ để chọc tức cô ta thôi?”
“Thật. Nhưng tao từ chối rồi.”
“Mày điên à? Phó Thâm bảo yêu mày, đòi tái hôn mà mày từ chối?”
“Tao có yêu anh ta đâu.”
Giang Triều nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh.
Chaporia
Bình Luận (0)