Tôi nhìn anh.
Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt ấy.
Soi rõ vẻ mệt mỏi trong đáy mắt.
Người đàn ông này.
Ba mươi lăm tuổi.
Khối tài sản hàng trăm tỷ.
Quản lý hàng vạn nhân viên.
Trên thương trường quyết đoán lạnh lùng.
Chưa từng cúi đầu trước ai.
Vậy mà lúc này.
Lại đứng dưới khách sạn.
Ngẩng đầu nhìn tôi.
Giống như một chú chó.
Không đúng.
Giống như một chú chó hoang bị bỏ rơi.
Tôi khẽ thở dài.
“Anh lên đây đi.”
Khi Chu Nghiễn Bạch bước vào cửa.
Con trai đang ngồi trong phòng khách lắp lego.
Nhìn thấy anh.
Thằng bé ngẩn người một chút.
Sau đó lập tức chạy tới ôm lấy chân anh.
“Bố!”
Chu Nghiễn Bạch ngồi xổm xuống.
Ôm con trai vào lòng.
Ôm rất chặt.
Chặt đến mức thằng bé kêu đau.
“Xin lỗi.”
Anh vội vàng buông tay.
“Bố làm con đau rồi.”
“Bố ơi, sao bố lại đến đây?”
“Bố đến đón các con về nhà.”
“Về nhà nào ạ?”
“Về nhà của bố.”
Con trai quay đầu nhìn tôi.
“Mẹ ơi, mình về nhà của bố sao?”
Tôi không trả lời.
Chu Nghiễn Bạch đứng dậy.
Nhìn về phía tôi.
“Khương Vãn.”
“Ngồi xuống trước đi.”
Tôi xoay người bước vào bếp.
“Anh uống gì?”
“Nước là được.”
Tôi rót hai cốc nước.
Đặt lên bàn trà.
Anh ngồi trên sofa.
Đưa mắt nhìn quanh căn phòng.
Homestay không lớn.
Chỉ có hai phòng ngủ và một phòng khách.
Nhưng rất sạch sẽ.
Trên tường dán đầy những bức tranh của con trai.
Trên bàn trà đặt ảnh của con gái.
“Các em sống thế nào?”
Anh hỏi.
“Rất tốt.”
“Tốt hơn ở biệt thự sao?”
“Biệt thự thì lớn.”
“Nhưng nơi này mới là nhà.”
Anh cúi đầu.
“Xin lỗi.”
“Hôm nay anh nói rất nhiều câu xin lỗi rồi.”
“Bởi vì tôi thật sự đã làm sai rất nhiều chuyện.”
“Biết sai thì có ích gì?”
Tôi nhìn anh.
“Anh có thể quay ngược ba năm qua làm lại từ đầu không?”
“Không thể.”
“Vậy anh nói những lời này để làm gì?”
“Ít nhất để em biết.”
“Tôi hối hận rồi.”
“Hối hận điều gì?”
“Hối hận vì đã không đối xử tốt với em hơn.”
Tôi cười.
Nụ cười có chút chua chát.
“Chu Nghiễn Bạch.”
“Anh biết điều khiến tôi đau lòng nhất là gì không?”
“Là gì?”
“Không phải vì anh đối xử không tốt với tôi.”
“Mà là vì anh chưa từng coi tôi là một con người.”
Anh lập tức ngẩng đầu.
Ánh mắt rung động dữ dội.
“Tôi đã coi em là…”
“Anh coi tôi là công cụ.”
Tôi cắt ngang lời anh.
“Anh cần con cái, tôi sinh.”
“Anh cần đối phó với mẹ anh, tôi phối hợp.
”
“Anh cần một người vô hình, tôi ngoan ngoãn trốn trong biệt thự không ra ngoài.”
“Ngay cả nổi nóng tôi cũng không có tư cách.”
“Bởi vì tôi là người nhận tiền để làm việc.”
“Không phải…”
“Là như vậy.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Anh trả tiền.”
“Tôi làm việc.”
“Đó là chuyện đương nhiên.”
“Nhưng anh không thể vừa xem tôi là công cụ.”
“Lại vừa nói muốn cưới tôi.”
“Bởi vì công cụ không có cảm xúc.”
“Con người thì có.”
Anh há miệng.
Nhưng không nói được lời nào.
“Ngày tôi rời đi.”
“Luật sư mang thỏa thuận tới.”
“Lúc ký tên tay tôi run lên.”
“Không phải vì tiếc tiền.”
“Mà vì tiếc con.”
“Tôi sợ không thể đưa bọn trẻ đi cùng.”
“Kết quả anh đồng ý.”
“Anh để tôi đưa bọn trẻ đi.”
“Còn cho tôi mười tỷ.”
“Bởi vì ở bên em.”
“Bọn trẻ sẽ tốt hơn ở bên tôi.”
“Vậy còn mười tỷ?”
“Sính lễ.”
“Anh nói lại lần nữa xem.”
“Sính lễ.”
Anh đứng dậy.
Đi tới trước mặt tôi.
“Khương Vãn.”
“Mười tỷ đó là sính lễ tôi chuẩn bị để cưới em.”
“Không phải tiền chia tay.”
“Vậy tại sao anh lại bảo luật sư nói đó là tiền chia tay?”
“Bởi vì ông ấy hiểu nhầm.”
“Tôi bảo ông ấy chuyển lời với em.”
“Mười tỷ đó là cho em.”
“Nhưng không phải để em rời đi.”
“Mà là để em ở lại.”
“Nhưng rõ ràng anh nói là.”
“‘Ký thỏa thuận, nhận tiền rồi rời đi.’”
“Tôi nói là.”
“‘Ký thỏa thuận, nhận tiền rồi đừng đi.’”
“Là em nghe sót.”
Tôi ngây người.
Cố nhớ lại lời luật sư hôm đó.
Ông ta nói:
“Ý của Tổng giám đốc Chu là quyền nuôi con thuộc về cô, mười tỷ tiền mặt sẽ được chuyển một lần vào tài khoản của cô, trong vòng ba ngày cô cần chuyển…”
Không đúng.
Luật sư không nói “chuyển khỏi”.
Ông ta nói là “chuyển vào”.
“Chuyển vào biệt thự?”
Nhưng lúc đó thứ tôi nghe được lại là:
“Chuyển khỏi biệt thự.”
“Từ đầu anh bảo luật sư nói là ‘chuyển vào’?”
Tôi hỏi.
“Đúng.”
“Tôi bảo ông ấy nói với em.”
“Chuyển vào phòng ngủ chính.”
“Phòng ngủ chính?”
“Ừ.”
“Tôi đã cho người sửa sang lại phòng ngủ chính.”
“Mua nội thất mới.”
“Đổi ga trải giường mới.”
“Tôi nghĩ chỉ cần em ký xong thỏa thuận.”
“Thì sẽ chuyển vào đó ở.”
“Nhưng luật sư nói là ‘chuyển khỏi’.”
“Ông ấy nói nhầm.”
Chu Nghiễn Bạch cười khổ.
“Chỉ một câu nói nhầm.”
“Lại khiến em tức giận bỏ đi.”
Tôi đứng sững tại chỗ.
Đầu óc ong ong.
Chỉ vì một câu nói nhầm.
Lại phá hỏng tất cả.
“Vậy tại sao anh không đuổi theo giải thích?”
Chaporia
Bình Luận (0)