“Đồng ý từ khi nào?”

“Hôm qua.”

“Tôi nói với bà.”

“Nếu không chấp nhận em.”

“Tôi sẽ dẫn các con ra nước ngoài định cư.”

“Bà sợ không được gặp cháu.”

“Nên thỏa hiệp.”

“Anh uy hiếp mẹ mình?”

“Đúng.”

“Chu Nghiễn Bạch.”

“Anh thật sự chẳng phải người tốt.”

“Đúng.”

“Tôi không phải người tốt.”

“Tôi là đồ khốn.”

Anh nhìn tôi.

Khóe môi hơi cong lên.

“Nhưng tôi là đồ khốn của em.”

Tôi bật cười.

Cười đến mức nước mắt lại rơi xuống.

Chương 9

Ngày trở về Bắc Kinh.

Chu Nghiễn Bạch bao hẳn một chiếc máy bay riêng.

Con trai chạy khắp khoang máy bay.

Phấn khích đến mức không ngồi yên nổi.

Con gái ngủ ngon lành trong nôi em bé.

Tôi ngồi bên cửa sổ.

Nhìn biển mây bên ngoài.

Chu Nghiễn Bạch ngồi cạnh tôi.

Suốt từ đầu đến cuối đều nắm tay tôi.

“Anh buông ra đi.”

Tôi nói.

“Không buông.”

“Tay tôi tê rồi.”

“Vậy đổi tay khác.”

Anh đổi sang tay còn lại của tôi.

Tiếp tục nắm.

“Chu Nghiễn Bạch.”

“Anh có thể bình thường một chút không?”

“Không thể.”

“Tại sao?”

“Vì bây giờ tôi không bình thường.”

“Lý do?”

“Bởi vì em quay về rồi.”

“Tôi quay về là anh phát điên à?”

“Đúng.”

Bảo mẫu ngồi hàng ghế phía trước quay đầu nhìn chúng tôi.

Rồi bật cười.

Mặt tôi lập tức đỏ lên.

Chu Nghiễn Bạch lại chẳng đổi sắc mặt.

Máy bay hạ cánh xuống Bắc Kinh.

Xe đưa thẳng về biệt thự.

Cánh cổng lớn đã mở sẵn.

Bà cụ Chu đang đứng ở cửa.

Tôi sững người.

“Mẹ nói muốn đến đón em.”

Chu Nghiễn Bạch lên tiếng.

“Mẹ anh đến đón tôi?”

“Ừ.”

Xe dừng lại.

Chu Nghiễn Bạch xuống xe trước.

Sau đó mở cửa bên phía tôi.

Tôi bế con gái xuống xe.

Bà cụ Chu bước tới.

Nhìn tôi.

“Về rồi à?”

“Vâng.”

“Về rồi là tốt.”

Bà đưa tay ra đón cháu gái.

“Để mẹ xem con bé nào.”

Tôi đưa con gái cho bà.

Bà ôm cháu vào lòng.

Vành mắt hơi đỏ lên.

“Giống con.”

“Xinh lắm.”

Tôi ngẩn người.

Đây là lần đầu tiên bà nói đứa bé giống tôi.

Trước đây bà chỉ nói:

“Giống Nghiễn Bạch.”

Hoặc:

“Giống người nhà họ Chu.”

“Mẹ.”

Chu Nghiễn Bạch lên tiếng nhắc nhở.

“Biết rồi, biết rồi.”

Bà cụ Chu trừng mắt nhìn anh.

Sau đó quay sang nhìn tôi.

“Khương Vãn.”

“Chuyện trước kia là mẹ không đúng.”

“Nghiễn Bạch đã kể hết cho mẹ nghe rồi.”

“Con chịu nhiều tủi thân quá.”

Sống mũi tôi cay xè.

“Không sao đâu ạ.”

“Sao lại không sao?”

“Mẹ biết con có sao.”

Bà ôm cháu gái.

Vừa đi vào trong vừa nói:

“Vào nhà trước đã.”

“Mẹ bảo dì giúp việc hầm canh rồi.”

“Canh sườn hầm củ sen.”

“Món con thích nhất.”

Tôi đứng nguyên tại chỗ.

Nước mắt cứ thế rơi xuống.

Chu Nghiễn Bạch bước tới.

Khoác tay lên vai tôi.

“Khóc gì thế?”

“Tôi không khóc.”

“Mắt đỏ hết rồi.”

“Gió lớn.”

“Có gió đâu.”

“Vậy thì là tôi làm quá.”

“Làm quá cũng tốt.”

Anh nhìn tôi.

“Làm quá chứng tỏ em vẫn còn chịu khóc trước mặt tôi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Chu Nghiễn Bạch.”

“Nếu anh còn dám làm tôi khóc thêm lần nữa.”

“Tôi thật sự sẽ đi.”

“Đi rồi sẽ không quay lại nữa.”

“Không đâu.”

“Anh đảm bảo?”

“Tôi đảm bảo.”

Anh cúi đầu.

Hôn nhẹ lên trán tôi.

Con trai đứng bên cạnh lập tức hét lên:

“Bố hôn mẹ rồi!”

“Xấu hổ quá!”

Mọi người đều bật cười.

Cười rồi cười.

Tôi lại khóc.

Lần này đúng là làm quá thật.

Đêm đầu tiên trở lại biệt thự.

Tôi chuyển vào phòng ngủ chính.

Ga giường là loại mới.

Rèm cửa là màu tôi thích.

Trên bàn trang điểm đặt sẵn những món mỹ phẩm tôi từng dùng.

Trong tủ quần áo treo đầy quần áo mới.

Tem mác còn chưa cắt.

Chu Nghiễn Bạch đứng ngoài cửa.

Không dám bước vào.

“Anh đứng đó làm gì?”

Tôi hỏi.

“Đợi em cho phép tôi vào.”

“Đây là nhà anh.”

“Vào phòng ngủ của mình còn phải được tôi đồng ý sao?”

“Đúng.”

“Bởi vì em quyết định.”

Tôi bật cười.

“Vào đi.”

Anh bước vào.

Ngồi xuống bên mép giường.

“Thích không?”

“Thích gì?”

“Căn phòng này.”

“Trang trí theo đúng thứ em thích.”

“Nhưng tôi chưa từng nói mình thích phong cách nào.”

“Em có.”

“Trước đây em từng gấp góc một trang tạp chí.”

“Trang đó là phong cách Pháp nhẹ nhàng sang trọng.”

Tôi ngẩn người.

“Anh lén xem tạp chí của tôi?”

“Ừ.”

“Quyển nào em cũng gấp góc.”

“Tôi xem hết rồi.”

“Còn chụp ảnh lưu trong điện thoại.”

“Lúc sửa phòng thì lấy ra đối chiếu.”

“Chu Nghiễn Bạch.”

“Ừ?”

“Anh có phải biến thái không?”

“Có thể.”

“Lén chụp ảnh tôi.”

“Xem tạp chí của tôi.”

“Ghi nhớ mọi sở thích của tôi.”

“Đây không phải thích.”

“Đây là bệnh rồi.”

“Ừ.”

Anh nhìn tôi.

“Là mắc bệnh thích em.”

Mặt tôi lập tức nóng lên.

“Anh có thể đừng nói nữa không?”

“Không thể.”

“Bởi vì tôi nhịn ba năm rồi.”

“Phải bù lại.”

“Vậy anh cứ nói tiếp đi.”

“Khương Vãn.”

“Ừ.”

“Gả cho tôi nhé.”

“Chẳng phải anh đã đăng vòng bạn bè nói tôi là vợ anh rồi sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...