“Tôi cũng phụng mệnh làm việc!”
“Các người không thể chỉ phạt mình tôi!”
Tôi gật đầu.
“Yên tâm.”
“Không thiếu một ai đâu.”
Sắc mặt hắn hoàn toàn trắng bệch.
Tôi giơ tay, sổ công tội lại mở ra.
Sổ sách, lịch sử thông hành, ghi chép sử dụng kim bài, ghi chép đổi mệnh cách, toàn bộ hiện giữa không trung.
Từng điều, từng dòng.
Rõ đến mức ngay cả việc Triệu Minh Đức nhận của cô Phước Báo một ấm trà âm ngọc vào ngày nào cũng ghi rõ.
Quỷ sai quầy số ba nhỏ giọng nói:
“Cái này cũng ghi à?”
Tôi nhìn hắn.
Hắn lập tức ngậm miệng.
Tôi phán Triệu Minh Đức trước.
“Phó phán quan Triệu Minh Đức bán mệnh cách, sửa sổ công tội, lạm dụng phòng chờ thẩm vấn, khởi động trận đầu thai sai, gây loạn luân hồi.”
“Áp giải vào đài xét tội Vô Gián.”
Triệu Minh Đức hét lên:
“Không!”
“Tôi chỉ nhận chút lợi ích thôi!”
Tôi nói:
“Thứ ngươi nhận không phải lợi ích.”
“Mà là kiếp sau của người khác.”
Quỷ sai bước tới, kéo hắn đi.
Tiếp theo là các quỷ sai và trưởng ca trực có liên quan.
Kẻ cướp số, cách chức chịu thẩm vấn.
Kẻ trừ số của vong hồn bình thường, phạt phục dịch ở sảnh luân hồi một trăm năm.
Kẻ lấy thẻ đầu thai kê chén trà, bồi thường âm đức gấp đôi.
Quỷ sai ngủ trưa ở quầy số ba vừa thở phào một hơi.
Tôi nhìn hắn.
“Ngươi.”
Hắn ôm chặt gối.
“Tôi không cướp số.”
Tôi nói:
“Nhưng ngươi nghỉ trưa đến kiếp sau.”
Hắn nghẹn lời.
“Mỗi ngày chỉ được nghỉ trưa một nén nhang.”
Hắn như đưa đám.
“Vậy khác gì không nghỉ trưa đâu?”
Tôi nói:
“Có.”
“Nghe hay hơn một chút.”
Sau đó là mười điện Diêm La.
Mười người quỳ xuống.
Tôi nhìn họ.
“Các ngươi thất trách.”
“Mỗi người tạm dừng việc điện ba năm.”
“Luân phiên đến sảnh luân hồi gọi số, kiểm số, bù số.”
Diêm La điện thứ nhất nhỏ giọng hỏi:
“Tiên sinh, nhất định phải gọi số sao?”
Tôi hỏi:
“Sao, miệng điện chủ quý giá lắm à?”
Ông ta lập tức cúi đầu.


“Học trò bằng lòng.”
Diêm Vương cũng bước lên nhận tội.
“Sư tỷ, là ta thất trách.”
Tôi nhìn ông ấy một cái.
“Đóng điện ba tháng, viết lại quy định.”
“Đích thân viết.”
Sắc mặt Diêm Vương hơi đổi.
Chữ ông ấy xấu từ xưa.
Tôi bổ sung một câu:
“Không được tìm người viết thay.”
Ông ấy càng đau khổ hơn.
Cuối cùng, chỉ còn cô Phước Báo.
Sắc mặt cô ta trắng bệch, nhưng vẫn nắm lấy cọng rơm cuối cùng.
“Kiếp trước tôi từng cứu người.”
“Cô không thể tịch thu hết phước báo của tôi.”
Tôi gật đầu.
“Ta không tịch thu.”
Mắt cô ta sáng lên.
Tôi nói tiếp:
“Công đức kiếp trước của cô vẫn thuộc về cô.”
“Nhưng những thứ cô cướp được sau khi chết, một thứ cũng không được mang đi.”
Cô ta cuống lên.
“Vậy tôi đầu thai vào đâu?”
Tôi nói:
“Tạm thời không đầu thai.”
Cô ta sững sờ.
“Ý là sao?”
Tôi nhìn về phía máy lấy số.
“Cô đã xé bao nhiêu số, cướp bao nhiêu vị trí, hại bao nhiêu người phải xếp hàng lại.”
“Thì thay họ gọi bấy nhiêu lượt số.”
Máy lấy số bỗng rung lên.
Tờ đầu tiên được nhả ra.
Tờ thứ hai.
Tờ thứ ba.
Sắc mặt cô Phước Báo càng lúc càng trắng.
Bởi ai cũng biết.
Rất nhanh thôi sẽ đến…
10
Sảnh luân hồi mở cửa lại.
Tấm bảng “Khách quý được ưu tiên xử lý” ở góc tường bị tháo xuống.
Lúc tháo xuống, trưởng ca trực còn định lén giấu đi.
Tôi nhìn hắn một cái.
Hắn lập tức hai tay dâng lên.
“Để làm vật chứng.”
Tôi nói:
“Ngươi tốt nhất là vậy.”
Tấm bảng mới được treo lên.
Trên đó viết ba dòng:
Có công thì thưởng, có tội thì phạt.
Luân hồi không có khách quý, âm ty không nhận quan hệ riêng.
Âm đức cao đến đâu, cũng phải lấy số.
Lần này chữ không phải do tôi viết.
Là Diêm Vương viết.
Xấu một cách rất ổn định.
Cô Phước Báo đứng bên cạnh máy lấy số, cổ họng đã khàn.
“Một trăm ba mươi bảy, mời đến quầy số hai.”
“Một trăm ba mươi tám, mời đến quầy số hai.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...