9

Hôm nay, dì Lục đột nhiên gọi điện cho tôi.

“Khánh Khánh à, xảy ra chuyện rồi.”

“Dì ơi, có chuyện gì vậy?”

“Dì cũng không biết thằng nhóc A Ngộ này bị gì nữa.”

“Hôm nay, Sơ Nguyệt lại tìm thấy mấy bộ đồ lót nữ trong phòng của A Ngộ.”

“Nó nhất quyết không chịu mở miệng giải thích.”

“Sơ Nguyệt đang khóc ở chỗ dì đây.”

“Dì không biết phải làm sao, cháu vẫn luôn thân thiết với cả hai đứa, mau về đây một chuyến đi.”

Tôi chỉ cảm thấy đầu óc nổ tung.

Đồ lót nữ?

Không phải Lục Ngộ nói anh đã vứt đi rồi sao?

Chẳng lẽ anh không vứt?

Tôi vội vàng bỏ công việc trong tay xuống, chạy tới nhà họ Lục.

Trong phòng khách nhà họ Lục, Ôn Sơ Nguyệt khóc đến không thở nổi.

Trên bàn bày “vật chứng”.

Thật sự là đồ lót và tất dài tôi bỏ quên.

Chú Lục đang chỉ vào mũi Lục Ngộ mắng chửi.

Lục Ngộ cúi đầu, không nói một lời.

“Khánh Khánh?”

Nhìn thấy tôi tới, trong mắt anh mới có thêm chút ánh sáng.

Dì Lục lau nước mắt.

“Khánh Khánh, cháu nói xem A Ngộ bị làm sao vậy?”

“Nó đâu phải đứa trẻ tùy tiện như thế.”

“Dì ơi, những bộ quần áo đó là của cháu.”

Tôi lên tiếng.

Nhất thời, tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn tôi.

Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Tôi cười toe toét.

“Haiz, mọi người nghĩ nhiều rồi.”

“Mấy hôm trước căn hộ của cháu bị cúp điện, cháu sang chỗ Lục Ngộ ở nhờ vài ngày.”

“Lúc đi có vài bộ quần áo quên mang theo.”

“Mấy ngày nay cháu vẫn định tới lấy nhưng lại quên mất.”

“Không ngờ lại gây ra hiểu lầm lớn như vậy.”

“Khánh Khánh…”

Lục Ngộ nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp.

“Lục Ngộ, anh cũng thật là.”

“Cứ nói với mọi người đây là quần áo của tôi đi, có phải chuyện gì không thể nói đâu.”

Dì Lục bật cười trong nước mắt.

“Đúng vậy!”

“Chẳng lẽ chúng ta còn nghi ngờ con với Khánh Khánh sao?”

“Thằng nhóc thối, đột nhiên cứ như người câm vậy.”

“Suýt nữa dọa mất cô con dâu tốt của dì.”

“Sơ Nguyệt, đừng chấp nhặt với nó.”

“Chiều nay dì sẽ làm đồ ăn ngon bồi bổ cho con.”

Dì Lục thân mật khoác vai Ôn Sơ Nguyệt.

Khóe mắt Ôn Sơ Nguyệt vẫn còn đọng nước mắt.

Cô nhìn thẳng vào tôi.

“Mau đừng khóc nữa, khóc sưng mắt sẽ không đẹp đâu.”

Tôi cười hì hì nói.

“Nếu hiểu lầm đã được giải quyết rồi thì tôi về làm việc đây.”

“Khánh Khánh, em không phải đã nghỉ việc rồi sao?”

Lục Ngộ hỏi.

Lúc này tôi mới phát hiện.

Vừa rồi nhất thời sơ ý, tôi đã để lộ chuyện tìm được công việc mới.

“Tôi tìm được công việc mới rồi, gần đây đang làm quen thôi.”

“Em không định quay lại Lục Thị nữa sao?”

Thần sắc Lục Ngộ lộ ra vài phần căng thẳng.

“Không quay lại.”

“Tôi khá thích công việc hiện tại.”

“Tôi đi đây.”

Tôi vẫy tay rời đi.

Không ngờ đến buổi chiều, Ôn Sơ Nguyệt lại tới công ty tìm tôi.

“Hứa Khanh, giữa cậu và Lục Ngộ có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Cô hỏi.

“Có chuyện gì được chứ?”

“Tôi nghe dì Lục nói gần đây hai nhà chuẩn bị đính hôn rồi.”

“Cậu đừng suy nghĩ nhiều.”

“Giữa tôi và Lục Ngộ chẳng có gì cả.”

“Cứ yên tâm làm cô dâu của cậu đi.”

“Nhưng sau khi cậu rời đi hôm nay, Lục Ngộ đột nhiên không đồng ý đính hôn nữa!”

Ôn Sơ Nguyệt đột ngột đứng bật dậy.

“Hứa Khanh, đồ lót của cậu được tìm thấy trong tủ quần áo phòng ngủ chính.”

“Được đặt cùng với đồ lót của Lục Ngộ.”

“Lần này tôi trở về, Lục Ngộ vẫn luôn không bình thường.”

“Tôi chuyển tới ở, anh ấy lại chỉ cho phép tôi ở phòng ngủ phụ.”

“Không cho tôi vào phòng ngủ chính.”

“Nhưng tại sao quần áo của cậu lại xuất hiện trong phòng ngủ chính?”

“Hứa Khanh, cậu đã ngủ với Lục Ngộ đúng không?”

10

Sau khi dỗ Ôn Sơ Nguyệt rời đi, tôi vội vàng gọi điện cho Lục Ngộ.

“Ôn Sơ Nguyệt nghi ngờ chúng ta rồi.”

“Anh mau nghĩ cách đi, đừng ảnh hưởng tới chuyện cưới xin của hai người!”

“Có phải tôi còn một bộ đồ lót ở chỗ anh không?”

“Anh mau vứt đi.”

“Lục Ngộ, anh đâu phải người bất cẩn như vậy!”

“Tại sao lại để cô ấy nắm được thóp?”

“Khó khăn lắm mới đợi được cô ấy trở về, bây giờ anh đang làm gì vậy?”

Lục Ngộ im lặng rất lâu.

Khi tôi tưởng cuộc gọi đã ngắt, anh mới chậm rãi lên tiếng.

“Đồ lót, anh cố ý không vứt.”

“Cũng là cố ý để cô ấy phát hiện.”

“Khánh Khánh, mấy ngày nay anh đã nghĩ thông rồi.”

“Đối với Ôn Sơ Nguyệt, thứ anh có chẳng qua chỉ là sự không cam tâm vì năm đó bị bỏ lại.”

“Thực ra anh không thích cô ấy đến vậy.”

“Nhưng khi nghe nói em đi xem mắt, anh lại hoàn toàn không ngủ được.”

“Khánh Khánh, anh quá chậm chạp.”

“Người anh vẫn luôn thích là em.”

Tôi hoàn toàn bị chấn động.

“Lục Ngộ, anh điên rồi sao?”

“Anh không điên.”

“Bây giờ anh tỉnh táo hơn bất kỳ ngày nào trước đây.”

“Anh biết mình muốn gì.”

“Biết em quan trọng với anh đến mức nào.”

“Biết rằng không có em, anh căn bản không sống nổi.”

“Nhưng tôi không thích anh nữa rồi.”

Tôi buột miệng nói ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...