Triệu Lăng Xuyên im lặng vài giây rồi đáp: “Ta muốn nạp thiếp, phu nhân của ta đang giận dỗi thôi.”
“Nam nhân nào mà chẳng tam thê tứ thiếp, huống hồ Nguyệt Ngữ lại đang mang thai cốt nhục của ta, chẳng lẽ ta lại để dòng máu của mình lưu lạc bên ngoài?”
“Hôm nào ta về dỗ dành vài câu là êm xuôi ngay thôi.”
“Nàng ấy là một cô nhi, ngoài việc làm hòa với ta ra thì làm gì có chỗ nào để đi.”
“Bây giờ cứ mặc kệ cho nàng ấy nếm mùi đời một chút, bớt cái thói ỷ sủng sinh kiêu đi. Ta đâu có giống như Thiếu tướng quân, sợ vợ!”
16
Tiêu Kinh Hành không biết đã đứng sau lưng ta từ lúc nào, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.
Chàng mỉm cười rạng rỡ với ta: “Chúng ta vào thôi.”
“Như vậy có thích hợp không?”
Sẽ không gây ra chuyện đàm tiếu rằng chàng cướp vợ của cấp dưới chứ.
“Nàng là thê tử cưới hỏi đàng hoàng của ta, dĩ nhiên là thích hợp!”
Nắng mùa hè rất gắt.
Ta mặc một bộ hỷ phục màu hồng vô cùng diễm lệ.
Lúc bước qua ngưỡng cửa, trên áo vẫn còn vương lại ánh nắng lấp lánh.
Mọi người theo phản xạ nheo mắt lại, vài nhịp thở sau mới nhìn rõ được khuôn mặt ta.
Sắc mặt tất thảy mọi người đều biến đổi dữ dội.
Đặc biệt là Triệu Lăng Xuyên, hắn đứng bật dậy: “Thời Oản, sao nàng lại ở đây?”
“Bàn dành cho nữ quyến đâu phải ở chỗ này.”
“Không đúng!”
“Thiếu tướng quân thành thân, sao lại mời nàng?”
…
Tiêu Kinh Hành giơ cao bàn tay đang đan mười ngón thật chặt vào nhau của chúng ta lên, mỉm cười nói: “Triệu thiên tướng, Thời Oản là tân nương ta mới cưới, ngươi phải gọi một tiếng tẩu tẩu đấy.”
Cả sảnh đường tĩnh lặng như tờ.
Mọi người đều nín thở.
Mặt Triệu Lăng Xuyên đỏ phừng phừng, nhìn trang sức đội đầu của tân nương trên đầu ta, rồi lại nhìn bàn tay đang siết chặt vào nhau của chúng ta.
Hắn run rẩy nói: “Thời Oản, chẳng phải chúng ta… chẳng phải chúng ta mới hòa ly được mười ngày thôi sao?”
“Chúng ta chỉ cãi vã nhỏ một chút, sao nàng… sao nàng có thể…”
“Chúng ta đã kết hôn ba năm rồi!” Giọng hắn vút lên cao, “Sao nàng có thể quay ngoắt đi lấy người khác nhanh như vậy.”
Tiêu Kinh Hành hơi nghiêng người, kéo ta giấu sau lưng chàng, gằn từng chữ một:
“Ta đã đem lòng yêu thương Thời Oản từ lâu, nhưng trước đây chưa từng xuất hiện trước mặt nàng ấy, để tránh gây thêm phiền phức cho các người.”
“Bây giờ nàng ấy đã hòa ly, ta dĩ nhiên phải nắm bắt cơ hội, không bao giờ để nàng ấy tuột khỏi vòng tay ta nữa.”
“Là ta!”
“Là ta đã chủ động theo đuổi nàng ấy.
”
Triệu Thanh Cấu đang ngồi ở phía bên kia tấm bình phong.
Lúc này bị tiếng ồn kinh động bèn bước nhanh tới, vừa nhìn thấy ta sắc mặt cũng biến đổi dữ dội.
Triệu Lăng Xuyên nghiến răng nghiến lợi, hai tay nắm chặt thành quyền: “Tiêu Kinh Hành, ngài đừng hiếp người quá đáng!”
Mắt thấy hắn sắp sửa ra tay động thủ.
Triệu Thanh Cấu lập tức nhào tới, chặn ngay con trai mình lại.
“Ngươi định làm loạn cái gì!”
“Thư hòa ly là do chính ngươi tự ký, người cũng là do chính ngươi giương mắt nhìn đi khỏi Triệu gia.”
“Sau khi hòa ly nàng ấy là người tự do, muốn gả cho ai là quyền của nàng ấy.”
“Ngươi đừng có phát điên!”
Chỉ là sự bình tĩnh của ông ta cũng chẳng duy trì được bao lâu.
Bởi vì mẹ chồng ta sau khi thay y phục cũng sóng bước cùng tân công công đi vào.
Mẹ chồng cười tủm tỉm nói: “Hôm nay là hỷ yến, nếu các người muốn tỷ thí giao lưu võ nghệ, tốt nhất đợi hôm nào đến quân doanh so tài cao thấp thì hơn.”
Cả người Triệu Thanh Cấu chấn động.
Ông ta chậm rãi quay người lại, nhìn thấy mẹ chồng đang thân mật khoác tay tân công công, giữa chân mày và đuôi mắt ngập tràn vẻ hạnh phúc.
17
Ông ta không dám tin vào mắt mình, khẽ gọi: “Yên Nhiên…”
Mẹ chồng mỉm cười nhạt: “Triệu tướng quân vẫn nên gọi ta là tẩu tẩu thì thích hợp hơn.”
Tân công công là chủ soái của Phủ Viễn quân, còn Triệu Thanh Cấu là Tây Lộ tướng quân của Phủ Viễn quân.
Tuy cùng làm tướng quân, nhưng tân công công là cấp trên trực tiếp của ông ta, chức vị cao hơn một bậc.
Tiếng “tẩu tẩu” này nhận hoàn toàn xứng đáng.
“Bà… sao bà có thể…”
Mẹ chồng bê nguyên lời của ông ta trả lại: “Thư hòa ly là do chính ông tự ký, ta cũng là do chính ông giương mắt nhìn rời khỏi Triệu gia.”
“Sau khi hòa ly ta là người tự do, muốn gả cho ai cũng là chuyện hiển nhiên.”
“Những đạo lý này, Triệu tướng quân phải hiểu chứ.”
Triệu Thanh Cấu ôm ngực, gần như không thở nổi.
“Nhưng tình cảm mười mấy năm của chúng ta.”
Đôi mắt mẹ chồng lạnh nhạt: “Đúng thế, mười mấy năm ta giúp ông nuôi dạy con trai, lo liệu chuyện hậu viện, thế mà ông lại phản bội lời hứa, cắm một nhát dao vào ngực ta.”
“Triệu Thanh Cấu, đầu bạc mà vẫn như mới quen, lướt qua nhau mà như đã cũ.” (Ý nói: có người quen nhau cả đời mà vẫn như người xa lạ, có người vừa gặp đã như tri kỷ.)
“Bên nhau mười mấy năm, ta nghĩ ông chưa từng thực sự hiểu ta.”
Đúng vậy.
Mẹ chồng ta trước nay không bao giờ là người bi lụy vì quá khứ.
Chưa từng là kiểu người yếu đuối một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
Chaporia
Bình Luận (0)