“Bây giờ thứ con muốn chỉ có đứa bé này.”
“Ngay cả điều đó…”
“Hai người cũng muốn cướp mất sao?”
Sắc mặt mẹ tôi lập tức trắng bệch.
Bà há miệng muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời.
Đúng lúc ấy.
Bác sĩ dẫn theo y tá bước vào.
Tôi nhìn thấy chiếc khay trong tay họ.
Nhìn thấy ống tiêm đặt bên trên.
Cả người lập tức lạnh toát.
Những dòng bình luận lại hiện lên trước mắt.
【Điểm mấu chốt của nguyên tác.】
【Sau khi mất đứa bé, Nguyễn Ninh hoàn toàn suy sụp.】
【Mạc Đình Trăn cũng từ đây hoàn toàn hắc hóa.】
【Cố chịu thêm một chút.】
【Anh ấy đã tìm được vị trí rồi.】
Tôi nhìn chằm chằm vào ống tiêm.
Trái tim như bị ai bóp nghẹt.
Khi y tá tiến lại gần.
Tôi đột ngột cúi đầu.
Cắn thật mạnh vào cổ tay cô ta.
“A!”
Tiếng hét thảm thiết vang lên.
Nhân lúc mọi người còn chưa phản ứng kịp, tôi nhấc chân đá mạnh.
Choang!
Chiếc khay rơi xuống đất.
Ống tiêm lăn đi khắp nơi.
Vệ sĩ ngoài cửa lập tức xông vào.
Cả phòng bệnh trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.
Tôi lăn khỏi giường.
Bàn tay run rẩy chộp lấy một mảnh kính vỡ dưới đất.
Sau đó đặt thẳng lên cổ mình.
Tất cả mọi người đồng loạt dừng lại.
Không ai dám tiến thêm bước nào.
“Mẹ!”
Tiếng hét thất thanh của mẹ tôi vang lên.
“Ninh Ninh!”
Bàn tay tôi run dữ dội.
Mảnh kính sắc bén cứa rách làn da.
Một dòng m//áu đỏ chậm rãi chảy xuống.
Tôi cắn chặt môi.
Nhìn tất cả mọi người trước mặt.
“Ai dám chạm vào tôi.”
“Tôi sẽ ch//ết ngay tại đây.”
Sắc mặt bố tôi xanh mét.
“Nguyễn Ninh!”
“Con điên rồi sao?”
Tôi nhìn ông.
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Là hai người ép con.”
Không khí như đông cứng lại.
Đúng lúc ấy.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động dữ dội.
Rầm!
Rầm!
Rầm!
Tiếng phá cửa liên tiếp vang lên.
Mấy vệ sĩ đồng loạt quay đầu.
Vẻ mặt hoảng hốt.
Giây tiếp theo.
Ầm!
Cánh cửa phòng bệnh bị đá tung.
Ánh sáng từ hành lang tràn vào.
Mạc Đình Trăn đứng ở cửa.
Anh mặc một thân đồ đen.
Đôi mắt đỏ ngầu đến đáng sợ.
Giống như người vừa bước ra từ địa ngục.
Phía sau anh là luật sư.
Bác sĩ.
Và cả cảnh sát địa phương.
Mảnh kính trong tay tôi lập tức rơi xuống đất.
Choang.
Tôi nhìn anh.
Nước mắt lại trào ra.
“Mạc Đình Trăn…”
Anh bước thật nhanh về phía tôi.
Gần như chỉ trong vài giây đã đến trước mặt.
Sau đó ôm chặt tôi vào lòng.
Rất chặt.
Chặt đến mức tôi gần như không thể hô hấp.
Nhưng tôi không hề muốn buông ra.
Tôi nghe thấy nhịp tim hỗn loạn trong lồng ngực anh.
Nhanh đến đáng sợ.
Giọng nói khàn đặc vang lên bên tai.
“Tôi đến muộn rồi.”
Khoảnh khắc ấy.
Mọi uất ức đều vỡ òa.
Tôi túm lấy áo anh.
Khóc đến cả người run lên.
“Họ muốn bỏ con của tôi…”
Cánh tay đang ôm tôi lập tức siết chặt.
Gân xanh trên mu bàn tay anh nổi rõ.
Mạc Đình Trăn ngẩng đầu.
Ánh mắt nhìn về phía bố mẹ tôi lạnh đến cực điểm.
“Ông Nguyễn.”
“Bà Nguyễn.”
“Từ giờ trở đi.”
“Tôi sẽ khởi kiện hai người với tội danh giam giữ trái phép.”
Chân mẹ tôi mềm nhũn.
Suýt nữa ngã quỵ xuống đất.
Bố tôi tức giận đến đỏ mặt.
“Tôi là cha của nó!”
“Cha ruột của nó!”
Mạc Đình Trăn cúi người bế tôi lên.
Giọng nói trầm khàn nhưng không cho phép phản bác.
“Nhưng từ khoảnh khắc cô ấy đeo chiếc nhẫn đó.”
“Cô ấy cũng là vợ tôi.”
Tôi ngẩn người.
Theo bản năng ngẩng đầu nhìn anh.
“Nhưng chúng ta còn chưa đăng ký kết hôn mà…”
Mạc Đình Trăn cụp mắt nhìn tôi.
Khóe môi khẽ động.
“Nhẫn tính trước.”
Tôi nhất thời không biết nên khóc hay nên cười.
Cuối cùng chỉ có thể vùi mặt vào ngực anh.
Mặc anh bế ra ngoài.
Đi đến cuối hành lang.
Bước chân Mạc Đình Trăn đột nhiên dừng lại.
Tôi ngẩng đầu nhìn theo hướng ánh mắt anh.
Dụ Bạch đang đứng đó.
Trên người là bộ quần áo bệnh nhân màu trắng.
Gương mặt tái nhợt.
Nhưng khóe môi vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Giống như đã chờ chúng tôi từ rất lâu.
Ánh mắt cô ta dừng trên người Mạc Đình Trăn.
Chaporia
Bình Luận (0)