Ống tiêm được mang đi xét nghiệm.
Hai mươi phút sau, kết quả có.
Bên trong có thuốc gây co bóp tử cung.
Mẹ tôi đứng ở cửa, cả người như bị rút sạch sức lực.
Tôi nhìn bà.
“Đây là sự an toàn mà bố mẹ muốn cho con sao?”
Bà che miệng, khóc không thành tiếng.
Cảnh sát nhanh chóng đưa y tá đi.
Dụ Bạch cũng bị khống chế.
Khi cô ta bị đưa tới, vẫn không hề hoảng.
“Cô Nguyễn, mạng cô lớn thật đấy.”
Tôi hất chăn xuống giường, y tá muốn cản cũng không cản được.
Tôi đi đến trước mặt cô ta, giơ tay tát cô ta một cái.
“Cái tát này là vì con của tôi.”
Trở tay lại một cái tát nữa.
“Cái tát này là vì Mạc Đình Trăn.”
Khóe môi Dụ Bạch rách ra, ánh mắt âm độc.
“Cô tưởng Mạc Đình Trăn thật sự yêu cô à?”
“Anh ấy chỉ quá muốn có một đứa con thôi.”
Tim tôi thắt lại.
Cửa phòng bệnh vang lên một giọng nói yếu ớt.
“Tôi yêu cô ấy.”
Mạc Đình Trăn mặc đồ bệnh nhân, vịn khung cửa đứng đó.
Sắc mặt anh trắng bệch, vết thương trên lưng còn chưa lành.
Tôi lao tới đỡ anh.
“Anh điên rồi à? Ai cho anh xuống giường?”
Anh nắm lấy tay tôi, nhìn Dụ Bạch.
“Có thể không có đứa bé.”
“Nhưng Nguyễn Ninh không thể có chuyện.”
Sắc mặt Dụ Bạch mất hết máu.
Mạc Đình Trăn nói tiếp:
“Những chuyện cô đã làm, luật sư sẽ lần lượt giao cho cảnh sát.”
Dụ Bạch đột nhiên bật cười.
“Mạc Đình Trăn, anh bảo vệ được cô ta nhất thời, có bảo vệ được lúc cô ta sinh không?”
“Trong nguyên tác, cô ta vốn phải chết trong phòng sinh.”
Lời vừa dứt, bình luận bỗng dày đặc phủ kín trước mắt.
【Bắt đầu đếm ngược đến lúc sinh.】
【Điểm sửa cuối cùng.】
【Nguyễn Ninh sắp sinh non rồi.】
Bụng dưới tôi đột ngột trĩu xuống.
Cơn đau lập tức cuốn tới.
Tôi nắm lấy tay Mạc Đình Trăn, đầu ngón tay run rẩy.
“Mạc Đình Trăn, tôi đau.”
Sắc đỏ trong mắt anh thoáng chốc rút sạch.
“Bác sĩ!”
12
Khi được đẩy vào phòng sinh, tôi mới chỉ mang thai được tám tháng.
Mạc Đình Trăn nhất quyết đòi theo vào bên trong.
Bác sĩ nhìn tấm lưng còn đang băng bó của anh, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
“Anh Mạc.
”
“Hiện tại anh đứng còn không vững.”
“Vào trong chỉ khiến tình hình thêm rối.”
Thế nhưng Mạc Đình Trăn vẫn giữ chặt cánh cửa phòng sinh.
“Tôi vào.”
Lúc ấy tôi đã đau đến mức mồ hôi lạnh ướt đẫm tóc mai.
Vậy mà vẫn không quên mắng anh.
“Anh vào để ngất trước mặt tôi à?”
Đôi mắt anh đỏ ngầu.
Chỉ nhìn tôi mà không nói gì.
Tôi nghiến răng trừng anh.
“Ra ngoài chờ.”
Một lúc sau.
Anh cúi người xuống.
Trán nhẹ nhàng chạm vào trán tôi.
Giọng nói khàn đến đáng sợ.
“Nguyễn Ninh.”
“Nghe tôi.”
“Nếu xảy ra chuyện…”
“Đừng quan tâm đến đứa bé.”
“Cô nhất định phải sống.”
Nước mắt tôi lập tức rơi xuống.
Vừa đau vừa tức.
“Anh mà dám không cần con của tôi.”
“Đợi tôi ra ngoài, tôi đánh ch//ết anh.”
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
Cuối cùng chỉ thấp giọng đáp:
“Được.”
Cánh cửa phòng sinh từ từ khép lại.
Cơn đau nối tiếp cơn đau.
Mỗi đợt đều dữ dội hơn đợt trước.
Tôi nắm chặt ga giường.
Các khớp ngón tay trắng bệch.
Bên tai là tiếng bác sĩ.
Tiếng y tá.
Tiếng máy móc hoạt động.
Cùng những dòng bình luận đang điên cuồng lướt qua trước mắt.
【Trong nguyên tác, cô ấy mất ở đây.】
【Cốt truyện đang cố kéo mọi thứ trở về quỹ đạo.】
【Nguyễn Ninh, cố lên!】
【Đừng bỏ cuộc!】
Tôi cắn chặt môi.
Trong miệng toàn mùi tanh của m//áu.
Tôi không muốn ch//ết.
Tôi còn chưa bắt Mạc Đình Trăn bù cho mình một màn cầu hôn đàng hoàng.
Còn chưa tiêu hết tiền của anh.
Còn chưa tận mắt nhìn thấy Dụ Bạch trả giá.
Càng chưa nghe con gọi mình một tiếng mẹ.
Đúng lúc ấy.
Bác sĩ đột nhiên biến sắc.
“Tim thai đang giảm!”
Không khí trong phòng lập tức căng như dây đàn.
Tôi đau đến mức ý thức bắt đầu mơ hồ.
Y tá liên tục vỗ nhẹ vào mặt tôi.
“Cô Nguyễn!”
“Không được ngủ!”
“Nhìn tôi này!”
Tôi khó khăn mở mắt.
Ngay lúc đó.
Bên ngoài phòng sinh đột nhiên vang lên giọng nói của Mạc Đình Trăn.
Khàn đặc như bị dao cứa qua cổ họng.
Chaporia
Bình Luận (0)