Phu quân và ta từng ân ái cả đời.

Thế nhưng đến lúc bệnh nặng sắp lìa đời, hắn lại quỳ trong Phật đường, hướng về chư Phật đầy trời mà sám hối.

“Cả đời này, ta làm đến chức Thủ phụ, con cháu đầy nhà.

“Nhưng chuyện tình cảm, cuối cùng vẫn là điều không thể buông xuống.

“Nếu có kiếp sau, mong nàng đừng cứu ta nữa.

“Ta cũng không cần vì một lần cứu mạng mà diễn trọn một đời phu thê tình thâm.”

Sau khi ch/ế/t, ta trở về năm mười bảy tuổi.

Đúng ngày chiếc thuyền du ngoạn bị lật.

Trong hồ nước lạnh như băng, hắn đang giãy giụa cầu cứu.

Ta chỉ nhìn thoáng qua rồi quay người bơi sang hướng khác.

Người sống trên đời, ai mà chẳng có vài chuyện mãi không cam lòng?

01

Mở mắt lần nữa, ta đã quay về đúng ngày năm ấy.

Ngày ta nhảy xuống hồ cứu Thẩm Tri Nghiễn.

Cổ tay vừa cử động đã bị ai đó nắm chặt.

“Buông tay!”

Ta ngẩng đầu lên.

Ngay lập tức bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của người đối diện.

Là Thẩm Tri Nghiễn.

Chính xác hơn, là Thẩm Tri Nghiễn của năm hai mươi tuổi.

Lúc này hắn vẫn chưa bị quan trường mài giũa.

Ánh mắt lạnh trong như băng tuyết.

Chỉ trong một khoảnh khắc, ta đã hiểu ra tất cả.

Hắn cũng sống lại rồi.

Kiếp trước, đúng ngày hôm nay, khi được ta kéo lên khỏi mặt hồ, hắn đã hôn mê bất tỉnh.

Ta phải vất vả đưa hắn lên bờ, vừa đấm ngực vừa sơ cứu, mãi mới cứu được người tỉnh lại.

Không ngờ ngày hôm sau, lời đồn đã lan khắp kinh thành.

Hắn tới cửa cầu thân.

Khi ấy ta còn trẻ, chẳng hiểu thế nào là tình yêu.

Hắn là Thám hoa tân khoa, dung mạo tuấn tú, dáng người như trúc, cả người phảng phất hương mực sách.

Hoàn toàn khác với những nam nhân ta từng gặp nơi biên quan.

Ta nhìn đến mức thất thần.

Rồi gật đầu đồng ý.

Sau này, khi bệnh nặng triền miên, hắn thường ở trong Phật đường.

Có lần ta mang th/uố/c tới.

Vô tình nghe thấy hắn quỳ trước tượng Phật, giọng đầy hối hận.

“Cả đời này, ta làm đến chức Thủ phụ, con cháu đầy nhà.

Nhưng chuyện tình cảm, cuối cùng vẫn là điều không thể buông xuống.

Nếu có kiếp sau, mong nàng đừng cứu ta nữa.

Ta cũng không cần vì một lần cứu mạng mà diễn trọn một đời phu thê tình thâm.”

Ký ức vừa kết thúc.

Thẩm Tri Nghiễn đã bắt đầu vùng vẫy dưới nước.

“Buông ta ra! Không cần ngươi cứu!”

Ta lập tức buông tay.

Quay người rời đi không chút do dự.

Mặc kệ hắn tiếp tục chìm xuống.

Được thôi.

Vậy thì tự mình bò lên đi.

“Tiểu hầu gia rơi xuống nước rồi!”

Tiếng hô hoảng loạn vang lên từ trên thuyền.

Trong đầu ta lập tức hiện ra một gương mặt.

Y phục đỏ rực.

Môi hồng răng trắng.

Suốt ngày thích nhào vào lòng ta làm nũng.

Ta lập tức tìm kiếm bóng áo đỏ ấy giữa mặt hồ.

Trên đường bơi tới, có người bất ngờ kéo lấy vạt áo ta.

Là một cô nương đang khóc lóc cầu cứu.

Ta túm lấy cổ áo nàng.

Tiện tay nhấc lên.

Rồi ném thẳng lên khoang thuyền.

Mọi người nhìn đến ngẩn người.

“Cô… cô nương này khỏe quá!”

Tiếng cầu cứu dưới hồ liên tiếp vang lên.

“Cô nương cứu ta!”

“Sau này nhất định hậu tạ trọng kim!”

Ta vừa bơi vừa cứu người.

Hết người này tới người khác.

Như tiện tay nhặt tôm dưới nước vậy.

Từ nhỏ ta đã có thần lực.

Mười tuổi đã nhấc nổi cặp sư tử đá trước cổng phủ.

Không phải người kinh thành luôn nói nam nữ chạm da thịt là phải thành thân sao?

Ta thật muốn xem thử.

Hơn mười người cùng lúc, bọn họ định ép ta bái đường kiểu gì.

Rất nhanh.

Ta đã nhìn thấy bóng áo đỏ quen thuộc.

Bùi Triệt nhắm chặt mắt.

Mái tóc đen xõa tung trong làn nước.

Tựa như một đóa mặc liên nở rộ.

Thân thể hắn đang từ từ chìm xuống.

Ta lập tức lặn sâu.

Vòng tay ôm lấy eo hắn.

Đồ ngốc.

Kiếp trước là chàng cứu ta.

Lần này, đổi lại ta cứu chàng.

02

Lúc ta tìm được Bùi Triệt, hắn đã hôn mê.

Người mềm nhũn dựa vào lòng ta.

Mái tóc ướt dính trên gương mặt.

Dung mạo diễm lệ đến kinh tâm.

Vừa cao quý, vừa yếu ớt.

Kiếp trước, hắn ngâm mình trong hồ quá lâu.

Sau khi trở về liền đổ bệnh nặng.

Từ đó quanh năm thuốc thang không dứt.

Đến cuối cùng.

Chỉ một mũi tên cũng lấy mất mạng hắn.

May mắn thay.

Lần này ta tới kịp.

Ta bế ngang hắn lên, lập tức đi tìm thái y.

Phía sau lưng.

Thẩm Tri Nghiễn cũng vừa được thị vệ kéo khỏi mặt nước.

Trong tầm mắt mơ hồ, hắn vừa hay nhìn thấy bóng lưng ta đang ôm Bùi Triệt rời đi.

Trong khoảnh khắc ấy.

Ngay cả chính hắn cũng không hiểu cảm giác trong lòng mình là gì.

Giống như vẫn còn chìm dưới đáy hồ.

Lồng ngực bị nước lạnh ép chặt.

Ngột ngạt đến mức khó thở.

Có lẽ…

Chỉ vì ngâm nước quá lâu mà thôi.

Dù sao lần này nàng cũng không cứu hắn.

Hắn sẽ không còn phải vì lời đồn mà cưới nàng nữa.

Nàng muốn thân cận với ai.

Cũng chẳng còn liên quan đến hắn.

Trong sương phòng.

Mùi thuốc nồng nặc khắp nơi.

Dù đang hôn mê, Bùi Triệt vẫn nắm chặt tay áo ta không chịu buông.

Triệu ma ma nhìn đến trợn tròn mắt.

“Cô nương quen biết tiểu hầu gia nhà chúng ta từ khi nào vậy?”

Tiểu hầu gia là con trai độc nhất của Trưởng công chúa.

Từ nhỏ thông minh xuất chúng.

Chỉ tiếc năm ấy đầu bị thương, ngây ngốc suốt nhiều năm.

Ngoài Trưởng công chúa ra.

Không ai có thể tới gần hắn.

Đây là lần đầu tiên bà nhìn thấy hắn ỷ lại một người như thế.

Ta mím môi.

Không biết nên trả lời thế nào.

Đời này, đây rõ ràng là lần đầu chúng ta gặp nhau.

Chẳng lẽ nói quen từ kiếp trước?

May mà Triệu ma ma không hỏi tiếp.

“Y phục cô nương đều ướt rồi, mau đi thay trước đi.”

Ta thử gỡ tay Bùi Triệt ra.

Ai ngờ hắn lại siết càng chặt hơn.

Giống như đang nói mê.

Hắn khẽ gọi:

“Nương tử… nương tử…”

Ta lúng túng giải thích:

“Hắn sốt đến hồ đồ rồi.”

Đúng lúc ấy thái y mang thuốc tới.

Nhưng hắn cắn chặt răng, thế nào cũng không chịu uống.

Triệu ma ma sốt ruột đến xoay vòng.

“Đang sốt thế này mà không uống thuốc thì biết làm sao đây?”

“Để ta thử xem.”

Ta đỡ Bùi Triệt ngồi dậy.

Khẽ nhéo vành tai hắn.

Nhỏ giọng dỗ dành:

“Ngoan nào, há miệng ra.”

“Uống xong ta dẫn chàng đi tìm nương tử.”

Kiếp trước.

Ta vẫn luôn dỗ hắn như vậy.

Không ngờ vừa nghe thấy, hắn thật sự ngoan ngoãn mở miệng.

Dù thuốc đắng đến nhíu chặt mày.

Vẫn thành thật uống hết.

Sau khi giao người lại cho Triệu ma ma, ta đứng dậy rời đi.

Mãi một lúc sau.

Triệu ma ma mới hoàn hồn.

Trời đất ơi.

Bà vừa nhìn thấy cái gì thế này?

Tiểu hầu gia gọi cô nương kia là nương tử?

Không được.

Tin vui này nhất định phải báo cho Trưởng công chúa ngay.

Tiểu hầu gia cuối cùng cũng khai khiếu rồi.

Biết tự tìm tức phụ cho mình rồi!

03

Gió tháng giêng, thổi lên mặt vẫn còn đau.

Ta thay xong y phục khô, đi ra thì trời đã chạng vạng.

Dưới hành lang, Thẩm Tri Nghiễn và một cô nương đang nấu canh thuốc trước mấy chiếc lò.

Ánh lửa vàng ấm chiếu lên mặt nàng.

Như phủ một lớp son phấn mỏng.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...