Đám quỷ đứng sau lưng tôi, khí thế đó quả thật là kinh thiên động địa, khiến quỷ thần cũng phải khóc!
Cả nhà Vương Bình vừa ngu vừa xấu xa, nhưng Minh giới có lệnh, không được tùy tiện hại mạng người.
Nói đơn giản, chuyện của Minh giới thì Minh giới quản, chuyện của nhân gian phải do con người quản theo pháp luật, mọi thứ đều có lý có căn cứ.
Tôi nghiêm giọng quát: “Vương Bình, bây giờ cô có gì muốn nói không?”
“Thành khẩn sẽ được khoan hồng, chống đối sẽ bị nghiêm trị!”
“Không được giấu giếm!”
Thấy Vương Bình vẫn chưa đáp lời, một con quỷ sau lưng tôi vội vàng tiến lên, dùng giọng the thé hô một tiếng: “To gan!”
“Nương nương nhà ta hỏi chuyện, còn không mau trả lời!”
Giọng này nghe hơi lạ, tôi nghiêng đầu quan sát con quỷ kia.
Như nam mà không phải nam, như nữ mà không phải nữ, mặc đồ cổ trang, mặt trắng không râu, đang dựng ngón tay hoa lan, ồ?
Là công công triều đại nào đây?
“Còn không mau mau khai ra, đại hình hầu hạ!”
Theo tiếng quát nghiêm khắc của quỷ công công, đám quỷ rục rịch muốn động, nở nụ cười không có ý tốt với Vương Bình.
Vương Bình khóc lớn: “Tôi nói, tôi nói, cầu xin các người tha cho tôi, tôi bị ép mà!”
Theo lời Vương Bình, anh cả cô ta chết thảm vì tai nạn xe, lúc ra đi cả người máu thịt be bét, đầu bị gọt mất nửa cái.
Theo cách nói trong thôn, người chết thảm không được an ủi, rất dễ thành sát, gặp người là giết, nhà cửa không yên.
Khi anh cả cô ta ra đi tuổi còn trẻ, chưa từng lấy vợ.
Tình huống như vậy, cưới một mối âm thân xuống hầu hạ thường có thể làm nhạt đi oán khí.
Nhưng cưới âm thê cũng cực kỳ cầu kỳ, nếu là chết bình thường, tìm một cô gái tuổi tác tương đương vừa mới qua đời là được.
Nhưng như tình huống anh trai Vương Bình, phải tìm người sống thì mới trấn áp được!
Những chuyện này đều do Trương đại tiên trong thôn nói, người trong thôn kết âm hôn đều tìm đường dây ở chỗ ông ta, ngay cả người sống, ông ta cũng có thể kiếm tới!
Nhưng người sống đắt lắm, một người phải mấy vạn, nhà họ Vương không trả nổi.
Vừa khéo cố vấn học tập vô tình nói với Vương Bình về tôi, một cô gái không cha mẹ người thân, bảo các cô ấy quan tâm tôi nhiều hơn.
Thế là bị nhà họ Vương nhắm tới.
Dù sao một cô gái mồ côi, cho dù mất tích thì cũng đâu có ai tìm, phải không?
Nghe đến đây, tôi không khỏi thầm mắng: Cô gái mồ côi thì đắc tội gì với đám khốn nạn các người?
Một, hai, ba người đều tìm tới?
Mấy năm nay vì nguyên nhân này tôi gặp không ít kẻ xấu rồi đấy!
Dám đánh chủ ý lên bà cô đây, tôi thấy các người chán sống rồi!
7.
Không cần tôi gọi, Hắc Bạch Vô Thường đã ghi lại khẩu cung cho toàn bộ người nhà họ Vương, ký tên điểm chỉ.
Dùng chiếc iPhone14 tôi mới đốt cho họ tháng trước.
Hai người họ xem đi xem lại những tư liệu âm thanh hình ảnh này, cười đến đáng sợ, đôi mắt tam bạch tà khí hơi híp lại, ngay cả đầu lưỡi đỏ tươi cũng thè ra, giống như lưỡi rắn.
Trong miệng còn chậc chậc khen ngợi: “Độ phân giải này đúng là rõ thật!”
“Nhờ phúc tiểu nương nương, chúng ta thế mà có thể dùng được sản phẩm cao cấp như vậy!”
“Tiểu nương nương phúc lớn ngang trời!”
Đám nịnh hót này!
Tôi lại nghỉ ở nhà họ Vương hai ngày, xử lý công vụ Minh giới gần hết.
Haiz, Quỷ hậu cần cù không biết mệt mỏi, lúc nào cũng không quên công vụ như tôi thì đi đâu tìm được chứ?
Trời vừa tờ mờ sáng ngày thứ ba, đã có người tới nhà họ Vương gõ cửa.
“Chuẩn bị xong chưa?”
“Giờ lành tới rồi, nên lên núi thôi!”
Tôi nhẹ nhàng quét mắt nhìn người nhà họ Vương đang ngồi xổm trong góc tường chịu phạt, ba Vương vội run rẩy đáp: “Xong rồi xong rồi, tới ngay đây.”
Mấy người khác của nhà họ Vương cũng vội vàng bận rộn.
Tôi đã nói với họ rồi, ngoan ngoãn diễn một màn kịch với tôi, diễn tốt thì mang chứng cứ phạm tội mà họ khai ra đi tự thú, ngồi tù hai năm, vẫn còn mạng sống.
Diễn không tốt… chị Già Da Tử bên cạnh làm động tác cắt cổ với họ.
Người nhà họ Vương bị dọa đến mức quỳ xuống trước mặt tôi ngay tại chỗ.
“Bọn… bọn tiểu nhân nguyện nghe nương nương sai khiến!”
Ừ, trẻ nhỏ có thể dạy được.
Tôi hài lòng gật đầu, mặc bộ hỷ phục đỏ rực nằm vào quan tài.
Đừng hiểu lầm, đó không phải hỷ phục nhà họ Vương chuẩn bị cho tôi, mà là triều phục tôi mặc khi bái đường với phu quân Quỷ Vương.
Tên nhà tôi lòng dạ hẹp hòi lắm, nếu tôi mặc hỷ phục của người ta, hắn chẳng phải lập tức giết tới sao?
Chaporia
Bình Luận (0)