“Hừ, chờ ta ăn ngươi, đạo hạnh của ta sẽ tăng mạnh, đến lúc đó Quỷ Vương cũng chẳng làm gì được ta!”
“Không có chút thực lực còn muốn làm mưa làm gió trước mặt ta, ngươi nằm mơ!”
Nói rồi cả con ong lao về phía tôi, đánh thẳng vào đỉnh đầu tôi.
Nếu bị hắn đánh trúng, xương sọ chắc chắn sẽ vỡ nát!
Tôi lắc đầu, cơ hội tôi đã cho hắn rồi, trách hắn không biết quý trọng thôi.
Bỗng nhiên trên cổ tôi lóe lên ánh đỏ, một bóng người hiện ra, tôi quát bóng người đó một tiếng: “Qua một bên đi, đừng cản trở tôi!”
11.
Nói rồi tôi nhấc chân lên, một cước đá vào mặt Hoàng Phong, lực đạo khổng lồ khiến hắn lăn lông lốc một vòng rồi ngã xuống đất.
Không đợi hắn phản ứng, tôi lại nhảy lên lưng hắn, túm lấy râu của hắn rồi đập mạnh xuống đất, đập đến mức Hoàng Phong đầy mặt máu, “rắc” một tiếng, răng cũng rụng mất mấy cái.
Tôi vừa đánh vừa mắng: “Trước giờ chưa có ai dám bất kính với tiểu nương nương ta như vậy!”
“Để người ta biết được, ta còn cần mặt mũi nữa không?”
“Nói!”
“Ngươi còn dám nữa không?”
Hoàng Phong nói chuyện lọt gió, không thể tin nổi: “Ngươi… ngươi không phải người phàm sao?”
“Không phải ngươi đều dựa vào quỷ sai bảo vệ à?”
“Sao lại lợi hại như vậy?”
Quỷ Vương đứng ở góc tường ngây ngốc nhìn trận náo loạn này: “Bản vương cũng không biết nàng lợi hại như vậy.”
Tôi mỉm cười, ẩn sâu công danh.
Hai năm nay ban ngày tôi thu phục lệ quỷ, kiếm công đức, ban đêm ngủ cũng không quên giúp Quỷ Vương xử lý công vụ, dốc hết tâm huyết, cuối cùng cũng có hồi báo rồi!
Hiện giờ tu vi của tôi đã sớm không thấp hơn Quỷ Vương.
Các người hỏi vì sao mỗi lần làm nhiệm vụ tôi không tự ra tay, đều là quỷ sai lên à?
Không hiểu rồi đúng không?
Chuyện gì cũng để ông chủ tự mình làm hết, vậy còn cần nhân viên làm gì?
Phải cho họ cơ hội phát huy chứ!
Lại nói, tôi đã đốt cho họ nhiều tiền như vậy!
Cái này gọi là “nuôi quân ngàn ngày, dùng quân một lúc” đó!
Thấy Hoàng Phong kia vẫn còn ý giãy giụa, tôi trực tiếp lật hắn ngửa lại, một tay nhổ chiếc kim châm đáng sợ ở bụng hắn xuống, đau đến mức hắn kêu thảm không ngừng, khí tức lập tức uể oải hẳn.
Tôi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống hắn: “Phục không?”
Hoàng Phong nào còn dám làm càn, cả người run như sàng gạo: “Phục, phục!”
Như vậy còn tạm được!
Tôi hài lòng gật đầu, tay chỉ về phía góc tường: “Ngươi, đi thu hắn lại.”
Quỷ Vương sa sút thành tùy tùng giơ tay điểm nhẹ vài cái trong không trung, từng luồng ánh sáng lạnh bao vây Hoàng Phong đang nằm sấp trên đất chỉ còn một hơi, rất nhanh đã mất tăm.
Tay phải hắn chộp vào không trung, túi du lịch bị Hoàng Phong ném ra ngoài cửa sổ lại bay trở về.
Lại thêm một luồng ánh sáng trắng lướt qua, khoang tàu vừa rồi còn hỗn loạn cũng nhanh chóng khôi phục nguyên dạng, giống như trận đại chiến vừa rồi chưa từng xảy ra.
Phu quân Quỷ Vương của tôi sờ sờ mũi: “Sao nàng biết ta vẫn luôn trốn trong mặt dây chuyền?”
Hừ, hắn lại muốn lười biếng không lo công vụ, đi theo tôi ra ngoài chơi, lại lo lắng cho tôi, cách tốt nhất chẳng phải là trốn trong mặt dây chuyền tôi mang theo bên người sao?
Lại nói, mỗi khi đêm xuống, luôn có đôi tay lớn không yên phận mà lượn tới lượn lui quanh người tôi, thật sự tưởng tôi ngốc à?
Tôi túm lấy tai hắn, hung dữ nói: “Không có gì giấu được pháp nhãn của tiểu nương nương ta, cho nên chàng thành thật một chút cho ta!”
Những tượng quỷ quái trốn trong túi du lịch của tôi lặng lẽ che tai lại, chuyện này không phải thứ họ có thể nghe có thể nhìn đâu.
Lại qua mấy tiếng nữa, cuối cùng cũng tới ga, tôi đeo hành lý lên lưng, vươn vai rồi đứng bên đường bắt xe.
Một chiếc xe dù dừng lại bên chân tôi, tài xế bên trong đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang lớn gọi tôi: “Em gái đến khu đại học đúng không? 50 tệ thì sao?”
50 tệ?
Giá này rẻ hơn taxi chính quy quá nửa đấy.
Với suy nghĩ có hời không chiếm thì đúng là đồ ngốc, tôi lên xe.
Chỉ chợp mắt một lát, chiếc xe dù kia đã lệch khỏi tuyến đường, tài xế còn âm thầm khóa cửa xe.
Tôi thở dài một hơi, vỗ vỗ túi du lịch, đúng là không để người ta nghỉ lấy một hơi mà?
Các bạn già, lại có việc rồi!
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)