“Vớ vẩn! Trước thực lực tuyệt đối, mấy đạo lý lớn lao đều là nhảm nhí hết, muốn lấy hòa làm quý? Vậy bọn họ cứ đánh gục nhà họ Tần trước đi, trước đó thì em chính là quý, người nhà họ Tần chính là quy củ.
Em liều mạng kiếm tiền không phải để giữ thể diện cho bọn họ, khiến người nhà phải chịu ấm ức.”
Tôi: “Đỉnh.”
Tôi nhớ trước kia Tần Nhĩ không phải như vậy.
Trong ấn tượng, em gái mềm mại đáng yêu, sẽ chạy theo sau tôi, gọi “chị ơi” bằng giọng sữa non nớt.
Hoàn toàn chẳng liên quan gì tới chị đại ngầu lòi bây giờ cả.
Em gái mềm xèo của tôi đâu rồi?!
Tôi thở dài, lắc đầu, ánh mắt lại không tự chủ được mà bị chú trung niên “khí yếu” kia thu hút.
Tần Nhĩ nhìn theo tầm mắt tôi, nghiêng người liếc một cái, quay đầu trợn trắng mắt.
“Đừng nhìn nữa, anh ta không xứng với chị.”
“Hả?”
Tần Nhĩ hận rèn sắt không thành thép: “Tuy Trần Hợp Nguyên có danh tiếng không tệ trong giới, nhưng đào hoa quá nhiều. Chị đừng vội tìm bạn trai, muốn tìm cũng phải để em xem qua, em nói được mới được.”
Lúc này tôi mới phản ứng lại, cô ấy đang nói đến anh bro lúc trước chắn tầm mắt tôi.
Tôi chỉ vào chú trung niên Địa Trung Hải bên cạnh Trần Hợp Nguyên: “Thật ra chị tương đối có hứng thú với ông ấy.”
Tần Nhĩ: “?”
5.
“Lão Chu, đây là con gái lớn của tôi, Tần Bối Tháp.”
Tôi cười chào hỏi: “Chú Chu.”
Chú trung niên khí yếu gật đầu: “Trước đây từng nghe ba cháu nhắc đến, sức khỏe đỡ hơn chưa?”
“Khá tốt ạ.”
“Vậy thì…”
“Nhưng hình như chú không tốt lắm.”
Không khí yên tĩnh một giây.
Ba tôi kịp thời ra mặt giảng hòa: “Đứa nhỏ này từ bé đã ngốc nghếch, giống tôi, ông bạn già đừng để bụng nhé.”
Tần Nhĩ cũng kính rượu chú Chu: “Chị cháu tính cách quá thẳng, cháu thay chị ấy kính chú một ly.”
Hai người đang định chạm ly, tôi kéo tay Tần Nhĩ lại: “Thôi bỏ đi, uống nữa thì ông ấy thật sự hết cứu đấy.”
Ba gương mặt mờ mịt cộng thêm khiếp sợ.
Nhưng dù sao cũng là tổng giám đốc lăn lộn trong chốn danh lợi, rất nhanh đã thu lại cảm xúc, đáy mắt chú Chu đầy hứng thú: “Vậy cháu nói thử xem, chú hết cứu thế nào?”
“Khí trên người chú nói với cháu.
”
Ông ấy khựng lại, cười: “Từ lâu đã nghe nói con gái lớn của lão Tần vì sức khỏe không tốt, tuổi còn nhỏ đã được đưa vào đạo quán tĩnh dưỡng, xem ra lời đồn không sai, cô nhóc còn biết xem mệnh rồi.”
Tôi nhún vai.
Trong nhà vẫn luôn nói với bên ngoài là sức khỏe tôi không tốt, thật ra ấy à, tôi khỏe hơn bất cứ ai.
Vì thể chất đặc biệt, từ khi sinh ra tôi đã bị các môn phái huyền học lớn “đặt trước”.
Nhưng ba mẹ không nỡ xa tôi, cố chấp giữ tôi bên cạnh đến năm ba tuổi.
“Chú không tin cháu cũng không còn cách nào.”
Tôi lùi lại một bước, nhìn chằm chằm bụng ông ấy một lúc lâu, Tần Nhĩ nắm tay đặt bên môi ho khẽ một tiếng, trên mặt viết rõ “điên rồi à?”.
“Nếu chú cảm thấy chỗ dưới bụng dưới nửa tấc đau, ngay sau đó hai tay vô lực.”
Tay tôi chỉ từ bụng ông ấy thẳng lên trên: “Nhãn cầu khô rát, căng đau.”
Tôi ngẩng đầu đối diện với ông ấy, cười: “Vậy thì phải cẩn thận rồi.”
Một loạt thao tác của tôi khiến những người có mặt đều im lặng.
Tôi xòe tay: “Thôi, coi như cháu chưa nói.”
Tôi xoay người, đối diện với một đôi mắt hẹp dài xinh đẹp.
Trong mắt Trần Hợp Nguyên mang ý cười, như có điều suy nghĩ mà nhìn tôi.
Anh bro này tối nay tần suất xuất hiện hơi cao đấy.
“Cô Tần, có thể để lại WeChat không?”
Tôi lắc đầu: “Xin lỗi, chúng tôi chỉ dùng QQ.”
Thế là Trần Hợp Nguyên ngay trước mặt tôi tải chim cánh cụt.
Anh ta hình như rất được hoan nghênh, ánh mắt của mấy cô gái xung quanh không rời khỏi anh ta chút nào.
Không chỉ vậy, ngay cả chú yếu khí vừa rồi còn xem thường tôi cũng tươi cười tiếp đón anh ta.
Chậc, hình như tôi bị ghét bỏ rồi.
Tôi kéo kéo áo khoác, lắc đầu lên lầu.
Lại không biết ánh mắt Trần Hợp Nguyên vẫn luôn dõi theo tôi cho đến khi tôi biến mất ở góc cầu thang.
Tần Nhĩ âm thầm chắn trước mặt anh ta, khiêu khích nhướng mày một cái.
Anh ta quay đầu lại, giống như không có chuyện gì tiếp tục đánh thái cực với các ông lớn trong giới.
Đương nhiên những chuyện này đều là sau này Tần Nhĩ nói với tôi.
Tôi chán muốn chết nằm trên giường lướt điện thoại, đột nhiên bà Trần gửi một tin nhắn tới.
“Nha đầu Minh Không, tôi nhớ cô từng nói nhà cô ở Kinh Đô đúng không?”
Chaporia
Bình Luận (0)