“Mẫu thân, người xem con mang thứ gì tới này?”
Lời còn chưa dứt, cảnh tượng hỗn độn bừa bãi trong phòng liền đập vào mắt hắn.
Sắc mặt hoàng đế nháy mắt cứng đờ.
Ánh mắt hắn dời từ chiếc túi gấm bị thiêu rụi một nửa, đến những lọn tóc đứt rụng trên mặt đất, cuối cùng dừng lại trên gương mặt tươi cười của Thái hậu.
“Hoàng nhi, con rốt cuộc cũng chịu về rồi.”
Thái hậu thở dài một tiếng.
“Hôm nay con bị làm sao thế? Sao lại có thể giam giữ biểu ca của con chứ? Nó là trung thần, một lòng nghĩ cho con đấy.”
“Nhưng mà, mẫu hậu lần này bỏ qua cho con.”
“Con mau thả nó ra, rồi thăng chức cho nó, mẫu hậu sẽ không truy cứu chuyện này nữa…”
“Mẫu thân của ta đâu?”
Hoàng đế cắt ngang lời bà ta, ngữ khí vô cùng bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại như tẩm độc.
Thái hậu sững sờ, nụ cười có chút gượng gạo: “Mẫu thân không phải đang đứng ở đây sao?”
Hoàng đế hít một hơi thật sâu, không buồn nói nhảm thêm nữa, quay đầu nhìn sang gã thái giám đang run lẩy bẩy bên cạnh: “Truyền chỉ dụ của trẫm, đem toàn bộ phụ mẫu thân quyến của Thái hậu tới đây.”
“Cứ sau một nén hương, giết ba người.”
“Giết đến khi nào Thái hậu chịu nói thì dừng.”
10
Thái hậu mặt đầy chấn kinh lùi lại vài bước: “Hoàng đế, con điên rồi!”
Bà ta không thể tin nổi, vị hoàng đế trước nay luôn ngoan ngoãn nghe lời mình lại đột ngột lật mặt.
Hoàng đế mặt không cảm xúc, hỏi ngược lại:
“Đây chẳng phải là điều Thái hậu hằng mong muốn sao?”
“Những năm qua, trẫm ở trước mặt triều thần làm loạn phát điên không ít lần.”
“Triều thần bá tánh mắng trẫm là bạo quân, trẫm nhận.”
“Mẫu tộc của bà lén lút chiêu binh mãi mã, mưu đồ soán vị đoạt quyền, trẫm cũng giả vờ như không hay biết.”
“Mà trẫm sở dĩ nhân nhượng bà như vậy, chẳng qua cũng chỉ vì giọng nói của bà có vài phần tương đồng với mẫu thân mà thôi.”
“Đến nay, trẫm đợi ròng rã sáu năm mới được trùng phùng với mẫu thân, mới chỉ ở cạnh nhau được vài canh giờ…”
Mỗi một câu nói của hoàng đế đều vô cùng bình thản.
Nhưng Thái hậu nghe xong lại không rét mà run, toàn thân run rẩy.
Giọng nói bà ta run bần bật: “Ai gia… là mẫu hậu của con.”
“Ai gia làm tất cả mọi chuyện đều là vì muốn tốt cho con.”
“Sao con có thể vì một đứa hạ nhân lai lịch bất minh mà độc địa suy đoán ai gia như thế?”
“…”
Hoàng đế nhắm nghiền mắt lại.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, tia lý trí cuối cùng trong đáy mắt cũng đã tan biến hoàn toàn.
“Bỏ đi, không cần phải giết từng người một nữa.”
“Trực tiếp tịch thu gia sản, tru di tam tộc đi.”
Thái hậu ngã khuỵu xuống đất, run rẩy túm lấy vạt áo bào của hoàng đế.
“Ta, ta nói!”
Thời điểm ta được cứu ra ngoài, bên cạnh đang đặt ba cái bát không, bên trong vẫn còn vương lại chút nước cốt màu nâu đen.
Còn ta thì đang tựa vào tường, mắt nhắm hờ.
Tiểu Hoa Sinh loạng choạng bước tới vài bước rồi quỳ sụp xuống đất, thần sắc bên bờ vực sụp đổ hoàn toàn.
“Mẫu thân… con đến muộn rồi…”
“Mẫu thân, xin người đừng rời bỏ con, con cầu xin người…”
Ta dụi dụi mắt, nhìn rõ người vừa tới liền vội vàng đứng dậy, một tay đỡ lấy hắn.
“Đừng sợ, đừng sợ!”
“Mấy tên tiểu thái giám đâu có dám ép ta uống thuốc độc, thứ ta uống là nước canh ô mai đấy.”
“Hương vị khá ngon nên ta đòi uống thêm hai bát nữa.”
11
Uống canh ô mai no nê rồi, ta lại tranh thủ chợp mắt một lát.
Tiểu Hoa Sinh nghẹn ngào vài tiếng, gắt gao ôm chặt lấy chân ta.
“Mẫu thân, đừng bỏ rơi nhi thần nữa…”
Hắn thực sự đã bị dọa cho khiếp sợ rồi.
Bàn tay nắm chặt lấy chéo áo của ta, thế nào cũng không chịu buông ra.
Ta bất lực ngồi bên mép giường, bầu bạn cùng con ngắm trăng suốt cả một đêm.
Hắn nắm lấy bàn tay bị giẫm bị thương của ta, lẩm bẩm đòi giết sạch chín tộc của Thái hậu.
Ta khẽ ho nhẹ một tiếng.
Tiểu Hoa Sinh lập tức sửa lời: “Bỏ đi, vậy thì đày biệt xứ vậy.”
Hắn lại rơm rớm nước mắt nói: “Nhưng túi thơm mẫu thân tặng con đã bị đốt mất rồi.”
Ta xoa xoa đầu hắn: “Nương sẽ khâu cho con một cái khác.”
Mãi đến nửa đêm, hắn mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Ta rón rén bước chân ra khỏi cửa, tìm tới vị tổng quản công công đang đứng túc trực bên ngoài.
Chaporia
Bình Luận (0)