“Ta đã từng hứa với mẫu thân, sẽ làm một vị minh quân.”

“Ta sẽ không nuốt lời.”

Ngay vào lúc này, tai ta vang lên một tiếng thông báo:

【 Bạn đã cảm hóa bạo quân thành công, tạo ra chuyển biến tích cực cho lịch sử! 】

16

【 Thượng đế quyết định ban tặng cho bạn một lần tái sinh. 】

【 Bạn có thể lựa chọn trở về thời hiện đại, hoặc cũng có thể lựa chọn ở lại nơi này. 】

Trước mắt ta hiện ra một cánh cửa.

Bên kia cánh cửa chính là cuộc sống tiện nghi của thời hiện đại, có nhà cao tầng, có điều hòa và hệ thống sưởi sàn.

Ta không có nửa điểm do dự, lập tức đưa ra lựa chọn.

Không một ai biết được, sáu năm trước, sau khi làm mất điện thoại ta cũng đã đổ một trận bạo bệnh nghiêm trọng.

Những ngày tháng ở bên cạnh bầu bạn cùng Tiểu Hoa Sinh đã giúp một kẻ có xuất thân mồ côi như ta lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là tình thân ruột thịt.

Cho nên, đoạn tình cảm không thể buông bỏ này, không chỉ có một mình Tiểu Hoa Sinh.

Mà còn có cả ta nữa.

……

“Tiểu Hoa Sinh.”

Hoàng đế trên đường bãi triều bước về, đột ngột khựng người đứng phắt lại.

Hắn không dám quay đầu, chỉ một tay túm chặt lấy gã thái giám bên cạnh:

“Trương Đức Sinh, trẫm bị ảo thính rồi sao?”

Khóe miệng Trương Đức Sinh suýt chút nữa là ngoác ra đến tận mang tai: “Bệ hạ, người mau quay đầu lại nhìn xem kìa.”

Hắn chậm rãi quay đầu lại, đối diện với ánh mắt tràn ngập ý cười của ta.

“Nương!”

17

Vài năm sau, chúng ta cùng nhau dạo bước trên con phố bên ngoài hoàng cung.

Tiểu Hoa Sinh cầm cây kẹo đường cắn một miếng, khẽ nhíu mày: “Không giống với tưởng tượng của con cho lắm.”

“Vậy thì đem tặng cho người khác đi.”

Ta đưa tay chỉ sang bên cạnh.

Đứa nhỏ đi ngang qua đang nhìn chằm chằm vào cây kẹo đường trên tay hắn mà chảy cả nước miếng.

Xem kìa, thèm đến mức đó cơ mà.

Tiểu Hoa Sinh mặt không cảm xúc, một bên nhìn đứa nhỏ, một bên há miệng cắn phăng đi quá nửa cây kẹo đường.

“Đây là kẹo nương ta mua cho ta.

“Ngươi muốn ăn thì bảo nương ngươi đi mà mua.”

Đứa nhỏ “oà” một tiếng khóc rống lên, khiến cha mẹ nó phải vội vàng lao tới dỗ dành.

Tiểu Hoa Sinh đắc ý mỉm cười.

Ta: “…”

Ngày hôm sau, chúng ta lần lượt đi vi hành tới phủ viếng thăm nhà của các vị đại thần.

Lúc chạy tới phủ của Chu Giám chính làm khách, ta mới phát hiện ra Chu Giám chính năm đó đã bỏ văn theo võ mất rồi.

Ta hiếu kỳ gặng hỏi.

Tiểu Hoa Sinh lúc này mới giải thích, năm đó ta phạt Chu Giám chính mỗi ngày trước khi đi ngủ phải làm 200 cái đứng lên ngồi xuống.

Bởi vì quên bẵng mất việc giới hạn thời gian chịu phạt, dẫn đến việc Chu Giám chính đã liên tục làm ròng rã suốt mấy tháng trời.

Ngày hôm đó khi ta bị thích khách đâm trúng, chính Chu Giám chính là người đã một cước đá văng tên thích khách ra ngoài.

Từ đó về sau, Chu Giám chính tự cảm thấy bản thân mình dường như khá có thiên phú trong lĩnh vực võ học.

Bây giờ ông ta đã trở thành Chu Tướng quân rồi.

Chu Tướng quân nhìn thấy ta thì vô cùng cảm kích: “Nếu như năm đó không nhờ Quốc phu nhân nhìn ra được thiên phú của mạt tướng, mạt tướng cũng sẽ không có được thành tựu như ngày hôm nay.”

Ta: “…”

18

Trăm năm sau, sử sách có ghi chép lại.

Năm Đại Yến thứ 278, lão hoàng đế băng hà, Thập hoàng tử Lý Huyền đăng cơ, giữa bối cảnh trong nước có tai ương ngoài bờ cõi có giặc dã, dân chúng lầm than.

Năm thứ 280, Lý Huyền sắc phong Quốc phu nhân Lâm Sán, tôn nàng làm mẹ, cùng nhiếp chính triều chính.

Lý Huyền tại vị suốt năm mươi năm, bãi bỏ các hình phạt tàn khốc, giảm miễn lao dịch, biển lặng sông trong, thiên hạ thái bình.

Quốc phu nhân Lâm Sán lại càng có đôi mắt tinh tường biết nhìn người, vị Thường thắng Tướng quân họ Chu chính là nhờ sự chỉ điểm của nàng mới luyện võ hộ quốc.

Chỉ là nhiều năm sau đó, trên bia mộ của Quốc phu nhân lại khắc dòng chữ “Mộ phần của Lâm Sán và Tiểu Hoa Sinh”.

Tiểu Hoa Sinh rốt cuộc là ai?

Đến nay vẫn không một ai thấu tỏ.

(Toàn văn hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...