Những người trước đó còn bênh vực Chu Minh đều im lặng.
Không lâu sau, Chu Minh xóa bài đăng ấy.
Bạch Vy cũng chuyển chế độ vòng bạn bè sang chỉ hiển thị trong ba ngày.
Một vở kịch bán thảm được dàn dựng công phu cứ thế kết thúc trong sự lố bịch.
Một tuần sau nữa, tôi nhận được lời mời kết bạn từ một người lạ.
Tin nhắn xác nhận ghi:
“Tôi là Bạch Vy.”
Tôi chấp nhận.
Tôi muốn xem cô ta còn định giở trò gì.
Tin nhắn đầu tiên của cô ta lại nằm ngoài dự liệu của tôi.
“Tô Tình, tôi chia tay anh ta rồi.”
“Người đàn ông đó là một kẻ điên, một tên lừa đảo từ đầu đến cuối!”
06
Tôi nhìn tin nhắn của Bạch Vy nhưng không trả lời.
Có vẻ cô ta đang rất muốn trút bầu tâm sự, không đợi tôi phản ứng đã gửi tới từng đoạn văn dài.
“Anh ta nói với tôi rằng căn nhà đó là tài sản anh ta mua trước hôn nhân, không liên quan gì đến cô, chỉ tạm thời đứng tên cô thôi.”
“Anh ta nói hai người đã hết tình cảm từ lâu, là cô cứ bám lấy không chịu ly hôn.”
“Anh ta còn nói rất nhanh sẽ lấy lại được căn nhà, sau đó sẽ cưới tôi, và tôi sẽ là nữ chủ nhân của căn nhà đó.”
“Kết quả thì sao? Tất cả đều là giả! Nhà là của cô, tiền là của cô, anh ta chẳng có gì cả!”
“Bây giờ anh ta giống như một con chó điên, đi khắp nơi vay tiền, còn muốn tôi lấy tiền tiết kiệm ra cho anh ta xoay vòng.”
“Anh ta bảo cô hại anh ta thảm như vậy, muốn kiện cô, còn bắt tôi bỏ tiền thuê luật sư cho anh ta!”
“Tôi đúng là mù mắt mới thích loại đàn ông đó!”
Tôi có thể tưởng tượng ra phía bên kia màn hình, trên gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng của Bạch Vy lúc này là vẻ tức tối đến mức nào.
Cô ta không đến để sám hối.
Cô ta đến để trút giận.
Bởi vì khoản đầu tư của cô ta đã thất bại.
Tất cả những thứ cô ta từng khoe khoang trước mặt tôi, tất cả chiến lợi phẩm mà cô ta tưởng sắp nắm được trong tay, chỉ sau một đêm đã hóa thành bong bóng.
Cô ta xem Chu Minh như một chiếc vé cơm dài hạn.
Kết quả lại phát hiện chiếc vé cơm đó chẳng những hết hạn mà còn có độc.
“Tô Tình, tôi nói cho cô biết những chuyện này là để nhắc nhở cô.”
“Bây giờ anh ta đã bị dồn đến đường cùng rồi, chuyện gì cũng có thể làm ra được. Cô nhất định phải cẩn thận.”
“Không tìm được cô, anh ta ngày nào cũng đến quấy rầy tôi, nói là tôi hại anh ta, còn bắt tôi bồi thường phí tổn thất thanh xuân!”
“Trên đời sao lại có loại người ghê tởm như thế chứ!”
Đọc hết những lời tố cáo của cô ta, tôi chỉ trả lời hai chữ:
“Rồi sao?”
Bạch Vy khựng lại.
Có lẽ cô ta không ngờ tôi sẽ phản ứng như vậy.
“… Rồi sao là sao?”
“Cô kể với tôi những chuyện này là muốn tôi thương hại cô? Hay muốn tôi cùng cô chửi anh ta?”
Tôi gõ từng chữ.
“Bạch Vy, cất cái giọng điệu nạn nhân đó đi.”
“Lúc cô biết rõ anh ta đã có gia đình mà vẫn dây dưa với anh ta, đăng những dòng trạng thái đầy ẩn ý để châm chọc tôi, sao cô không thấy anh ta ghê tởm?”
“Lúc cô tận hưởng những món quà anh ta mua cho cô bằng tiền của tôi, ở trong căn nhà có được nhờ lừa dối, mơ về một tương lai không cần lao động mà vẫn hưởng thành quả, sao cô không thấy anh ta là kẻ lừa đảo?”
“Khi tuyết lở, không một bông tuyết nào là vô tội cả.”
“Cô không phải người bị hại.”
“Cô chỉ là một kẻ đầu cơ thất bại vì cược thua mà thôi.”
“Đừng tìm tôi nữa. Tôi không muốn nghe một kẻ thua cuộc than phiền rằng thị trường không như ý mình.”
Gửi xong đoạn tin nhắn đó, tôi lập tức chặn cô ta.
Tôi không muốn tiếp tục dính dáng đến đám người và những chuyện mục nát ấy nữa.
Nhưng đôi khi, phiền phức lại tự tìm đến cửa.
Hôm đó, khi tôi rời khỏi thư viện thì trời đã tối.
Đang chuẩn bị băng qua đường, điện thoại đột nhiên nhận được một email.
Chaporia
Bình Luận (0)