
Giới Thiệu
Hồi nhỏ, tôi từng theo ông lên núi nhặt củi.
Đó là một ngày cuối đông lạnh cắt da cắt thịt. Sương mù phủ kín cả sườn núi, dày đặc đến mức người đứng gần cũng chỉ còn là một cái bóng mờ.
Tôi lon ton đi phía sau ông nội, vừa đi vừa nghịch những cành cây khô bên đường.
Đúng lúc ấy, trong màn sương phía trước bỗng hiện ra một bóng người.
Khoảng cách không xa.
Giữa nơi núi rừng hoang vắng chẳng có lấy một bóng người, hắn lại đứng im lặng rồi từ từ giơ tay vẫy về phía tôi.
Khi đó tôi còn quá nhỏ, hoàn toàn không biết sợ là gì.
Thấy có người gọi, tôi theo phản xạ định lên tiếng đáp lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc vừa hé miệng, ông nội đã lao tới bịt chặt miệng tôi.
Ông kéo tôi ôm vào lòng.
Khuôn mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Từ trước tới nay, tôi chưa từng thấy ông hoảng hốt như vậy.
Ông không nói gì.
Chỉ ôm tôi, từng bước từng bước lùi lại.
Mỗi động tác đều cẩn trọng đến cực độ, như thể chỉ cần phát ra một tiếng động nhỏ cũng sẽ dẫn đến hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Mãi đến khi lùi tận xuống chân núi, bóng người kia hoàn toàn chìm mất trong màn sương, ông mới dám thở mạnh.
Ngay sau đó, ông bế thốc tôi lên rồi chạy một mạch về nhà.
Vừa bước vào sân, bà nội đã vội vàng đi ra đón.
Nhìn thấy bộ dạng thất thần của ông, bà lập tức hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Ông chống hai tay lên đầu gối, thở dốc hồi lâu mới nói:
“Trên núi có gấu đen.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)