“Sự xuất hiện của em giống như mặt trời, nhưng anh lại không dám tùy tiện chạm vào.”
“Trong giới hào môn này anh thấy quá nhiều người đùa giỡn tình cảm, chị anh cũng như vậy.”
“Không ngờ em có thể kiên trì ba năm.”
“Lúc mới đồng ý với em, anh thật sự bất an, nghĩ rằng cứ từ từ, nhưng tối em say rượu ôm anh khóc không buông, cứ hỏi vì sao anh không thích em, anh mới hiểu mình sớm đã không muốn buông tay.”
“Vợ à, em chính là mặt trời của anh.”
Không biết từ lúc nào tôi đã nước mắt đầy mặt.
Tôi ôm chặt anh ta: “Sến súa, có phải đang đóng phim thần tượng đâu.”
Tôi lau nước mắt lên áo sơ mi anh ta: “Sau này có em thương anh yêu anh bảo vệ anh, còn có gia đình em, họ cũng là gia đình anh.”
Tiếng cười của Thiệu Dập vang bên tai: “Gia đình em, thật sự rất tốt.”
Tôi ôm anh ta chặt hơn một chút: “Cũng là gia đình anh.”
Tối hôm đó bố mẹ liền cho người mang tới tiệc cao cấp, tôi vừa buồn cười vừa bất lực vì thực sự quá nhiều.
Đúng lúc Sở Dao gọi điện than phiền, nói dì giúp việc nhà cô ấy đột nhiên nghỉ việc, cô ấy sắp chết đói.
Khi Sở Dao đến, nhìn cả bàn đầy thức ăn: “Trời ơi, bác trai bác gái cũng quá khoa trương rồi đi, thật muốn cho Thiệu Dập với cô thanh mai…”
“Đợi đã.” Thiệu Dập cắt lời cô ấy, “Anh không có thanh mai nào hết, đừng nói bừa.”
Sở Dao đánh giá Thiệu Dập từ trên xuống dưới, vẻ mặt nghiêm túc: “Thiệu Dập, anh thay đổi rồi, không còn là nam thần cao lãnh nữa, vẫn là Bạch đại tiểu thư nhà chúng ta lợi hại.”
Thiệu Dập cười ôm chặt tôi: “Trước mặt vợ còn cao lãnh thì còn muốn vợ nữa không.”
Sở Dao “chậc” một tiếng: “Đợt phát cơm chó này tôi không nhận.”
Cuối cùng ba người cũng không ăn hết, đều bị Sở Dao đóng gói mang đi.
11
Nhưng tính đi tính lại, người bố của Thiệu Dập vốn chưa từng xuất hiện lại đột nhiên tìm đến trường, nói muốn Thiệu Dập về nhà.
Lúc đó tôi vừa hay đi ngang qua, đứng sau bức tường nghe anh ta nói: “Tôi không có nhà, nhà họ Thiệu trước giờ chưa từng là nhà của tôi.
Hai mươi hai năm qua ông chưa từng thừa nhận tôi là con trai, bây giờ bảo tôi quay về, chẳng qua là vì thấy tôi bắt đầu có chút giá trị lợi dụng mà thôi.”
Đáp lại là một cái tát thật mạnh của cha Thiệu: “Thằng nghịch tử, thật sự cho rằng mình có bản lĩnh rồi sao.”
Tôi lao ra chắn trước mặt Thiệu Dập: “Ông dựa vào cái gì mà đánh người.”
Thiệu Dập kéo tôi ra sau lưng bảo vệ: “Mời ông rời đi.” Sau đó không quay đầu lại mà dẫn tôi rời đi.
Tay tôi run rẩy không dám chạm vào bên má đã sưng lên của anh ta: “Có đau lắm không? Sao anh không tránh?”
“Ngốc à, sao mắt cũng đỏ rồi?” Anh ta nắm lấy bàn tay đang run của tôi, “Cái tát này coi như cắt đứt tình cha con giữa chúng tôi, anh nhận.”
“Đừng khóc nữa.” Anh ta dỗ dành, “Em khóc nữa là anh đau lòng chết mất.” Anh ta chỉ chỉ vào mặt mình, “Còn chờ em thổi thổi cho khỏi đau đây.”
Gió trên con đường trong trường thổi qua, tôi ngẩng đầu hôn lên môi anh ta: “Còn đau không?”
Anh ta lại làm nũng: “Hôn thêm cái nữa thử xem.”
Tôi vừa lau nước mắt bừa bãi vừa kéo anh ta đứng dậy: “Em đưa anh đi bệnh viện.”
“Không cần…”
“Phải đi.”
Khi mẹ chạy tới bệnh viện, nhìn bên má sưng của Thiệu Dập mà xót xa vô cùng, cứ như anh ta mới là con ruột của bà vậy.
Tôi thấy mắt Thiệu Dập lại đỏ lên.
“Ông ta cũng xuống tay được thật.” Mẹ tức giận, rồi lại lo lắng, “Hiện giờ công ty con đang lên như diều gặp gió, nhà họ Thiệu chắc cũng vì thế mới muốn con quay về. Bây giờ con từ chối, e rằng…”
“Dì yên tâm, cháu biết. Cháu cũng sẽ không mãi bị động chịu đòn, cháu đã sớm nghĩ tới rồi.” Tuy nói vậy, tôi vẫn thấy đáy mắt anh ta thoáng qua một tia tổn thương.
“Nhìn mặt sưng thế kia kìa, y tá, bác sĩ.”
Bác sĩ y tá lập tức bước vào.
“Mau mau mau, kiểm tra lại cho nó, đừng để lại di chứng gì, làm thêm mấy xét nghiệm nữa, kỹ một chút, lỡ tổn thương đến tai thì phiền lắm.”
Sao tôi lại không nghĩ tới chứ: “Đúng đúng đúng, hay là làm luôn kiểm tra toàn thân đi.”
“Cứ làm theo lời con gái tôi.”
Thiệu Dập còn chưa kịp nói câu nào đã bị bác sĩ y tá đưa đi.
Chaporia
Bình Luận (0)