Thiệu Dập ngăn tôi lại, giọng không gợn sóng: “Coi như vậy đi.”
Cha Thiệu rời đi dứt khoát.
“Vì sao anh không để em giải thích?”
“Giải thích cái gì? Như vậy chẳng phải càng tốt sao? Sau này ông ta sẽ không đến làm phiền anh nữa, chúng ta cũng có thể yên ổn ở bên nhau.”
Anh ta hôn nhẹ lên trán tôi, tôi nghĩ cũng đúng, trên đời này thật giả lẫn lộn, đôi khi người ta chỉ tin điều mình muốn tin.
Đúng lúc đó mẹ gọi điện bảo chúng tôi về ăn cơm.
Trên bàn ăn, bố hỏi Thiệu Dập: “Con có trách chúng ta không?”
Thiệu Dập lắc đầu: “Ngược lại con phải cảm ơn bác, cũng để con biết mình có năng lực bảo vệ người mình muốn bảo vệ.”
Bố cười sảng khoái: “Không nhìn nhầm con. Hôm nay chúng ta uống một ly cho đã.”
Một ly cái gì, lúc tôi kéo Thiệu Dập về nhà anh đã say không ra hình dạng rồi.
Bố cũng say không nhẹ.
Lúc đặt anh lên giường, tôi đã mồ hôi đầy đầu.
Thiệu Dập lại đột nhiên ôm tôi từ phía sau: “Đừng đi.”
Tôi nhẹ giọng dỗ dành: “Em không đi, em đi xả nước cho anh tắm.”
Khoảnh khắc anh buông tay lại bế tôi lên: “Tắm cùng.”
Sáng sớm tỉnh dậy, anh nằm bên cạnh cười rạng rỡ, đâu còn chút dáng vẻ say rượu hôm qua.
Nghĩ đến sự hoang đường đêm qua, mặt tôi nóng bừng.
“Ngại rồi?” Anh kéo chăn xuống một chút.
“Dậy đi.” Nhưng tôi vừa đứng lên thì hai chân mềm nhũn ngã lại vào lòng Thiệu Dập.
Anh cười khẽ bên tai: “Thử thêm lần nữa được không?”
“Thiệu Dập.” Tôi cầm gối ném anh, “Anh từ khi nào học hư thế.”
Từ đó về sau người nhà họ Thiệu thật sự không xuất hiện nữa.
Chớp mắt đã tốt nghiệp.
Thiệu Dập trước mặt tất cả mọi người cầu hôn tôi.
Chiếc nhẫn là hình mặt trời nhỏ, những viên kim cương li ti trên đó dưới ánh mặt trời lấp lánh chói mắt như ánh nắng.
Sở Dao kéo tay áo tôi: “Đứng ngây ra làm gì, mau đồng ý đi.”
Thiệu Dập vẫn quỳ một gối dưới đất: “Bạch Băng Hân, em có nguyện ý làm mặt trời vĩnh viễn của anh không?”
“Em đồng ý.” Mở miệng mới phát hiện giọng mình run dữ dội.
Thiệu Dập đeo nhẫn vào tay tôi, khi anh bế tôi xoay vòng, tôi nhìn thấy bố mẹ đứng cách đó không xa vẫy tay với tôi.
Khi nghe tôi nói muốn ra nước ngoài du học, sắc mặt Thiệu Dập thay đổi hẳn: “Vì sao?”
Tôi kéo anh ngồi xuống: “Vì em muốn trở thành người có thể sánh vai cùng anh, không chỉ là vợ anh, mà còn có thể là cộng sự. Em hy vọng lúc anh khó khăn em có thể giúp được anh.”
“Nhưng…”
“Không có nhưng gì cả, Thiệu Dập. Em chỉ ra nước ngoài chứ đâu phải không về nữa. Chẳng qua là một tấm vé máy bay, chẳng lẽ anh ngay cả tiền mua một tấm vé cũng không có?”
“Nhưng anh muốn mỗi ngày đều nhìn thấy em, hay là…”
“Thiệu Dập, đây là lựa chọn của em, giống như lúc trước của anh vậy.”
Ngày ra nước ngoài, Thiệu Dập dặn đi dặn lại tôi không được quá thân với người khác giới, kết bạn phải cẩn thận, đủ thứ.
“Quan trọng nhất là mỗi ngày phải nhớ anh.”
“Được, mỗi ngày gọi video cho anh.”
“Nếu có người theo đuổi em…”
“Em sẽ nói mình có chồng rồi.” Tôi lắc lắc chiếc nhẫn trên tay.
“Còn…”
“Anh mới là người đó, phải ăn uống đầy đủ, đừng thức khuya, em không ở bên càng phải chăm sóc mình cho tốt.”
Nhưng máy bay vừa cất cánh tôi đã có chút hối hận, đã bắt đầu nhớ anh rồi.
Vừa hạ cánh đã nhận được tin nhắn của anh: “Hối hận vì để em đi rồi.”
14
Nửa năm đầu yêu xa, tôi thật sự cảm thấy rất khó chịu, dù anh cứ rảnh là sang thăm tôi, nhưng mỗi lần chia tay lại càng dày vò hơn.
Khi bài vở ngày càng nặng, tôi mới dần thấy đỡ hơn.
Hôm đó gọi video cho Thiệu Dập, anh vừa tắm xong, nước trên tóc nhỏ giọt theo xương quai xanh chảy xuống, tôi không có tiền đồ mà nuốt nước bọt: “Sao không sấy khô tóc, cảm lạnh thì sao?”
Anh vừa lau tóc bằng khăn vừa cười nói: “Như vậy chẳng phải lỡ mất cuộc gọi của vợ sao.”
Tôi sờ chiếc nhẫn trên tay: “Em có thể gọi sau.”
“Không được.” Anh vẻ mặt nghiêm túc, “Anh không nỡ để em chờ.”
“Thiệu Dập.” Tôi thấy sống mũi cay cay, “Em nhớ anh lắm, thời tiết bên này lạnh quá, thế nào cũng không ấm lên được.”
“Vậy em đợi anh.”
Chaporia
Bình Luận (0)