08
Ta cả kinh.
Vội vàng trốn ra sau lưng Thẩm Mạn Ngọc.
Níu lấy ngón tay út của nàng, nhỏ giọng cầu xin:
— Giúp ta với.
— Trước đây ta từng đắc tội với Thủ phụ đại nhân, ngài ấy đang rất tức giận, muốn lấy mạng ta đấy.
Nếu như trước kia còn mang theo tâm lý may mắn.
Thì bây giờ ta tuyệt đối sẽ không để Lục Thanh Trú nhìn thấy mặt mình nữa.
Nếu ta xuất hiện, nhất định sẽ làm ảnh hưởng đến tình cảm phu thê của họ.
Biết đâu Thẩm Mạn Ngọc còn vì thế mà ghét bỏ ta.
Ta không muốn đánh mất người bạn khó khăn lắm mới có được này chút nào.
Dù sao, tính đến hiện tại.
Cộng cả nàng vào thì ta cũng mới chỉ có hai người bạn mà thôi.
Thẩm Mạn Ngọc đảo mắt một vòng, dịch sang bên phải một bước, che chắn cho ta một cách nghiêm nghiêm thực thực.
Thuận tay kéo luôn cả Phức Lê lại bên cạnh mình:
— Không biết Lục đại nhân đến đây có việc gì?
Giọng điệu của nàng mang theo vẻ trêu chọc, khinh khoái, minh mị.
Lục Trường Cảnh nhanh nhảu vái chào trước một cái:
— Tiểu thúc là đi cùng ta tới tìm nương tử, còn xin cô nương hoàn lại nương tử cho tại hạ.
Thẩm Mạn Ngọc hỏi lại:
— Nương tử của ngươi? Đây là con gái của ngươi sao?!
Lục Trường Cảnh gật đầu.
Ánh mắt Thẩm Mạn Ngọc quái dị lướt từ khuôn mặt đến trước ngực, rồi lại quét xuống phần thân dưới của huynh ấy, nhưng chung quy vẫn không nói gì.
Nàng nhìn sang Lục Thanh Trú đang nắm chặt chiếc khăn che mặt:
— Lục đại nhân, tiểu nương tử trên mặt nổi mẩn đỏ, ngại ngùng không muốn gặp người ngoài, còn xin ngài hoặc là trả lại khăn che mặt, hoặc là rời đi cho.
Lục Thanh Trú lại không hề đáp lời.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang bấu chặt trên vai Thẩm Mạn Ngọc.
Móng tay tròn trịa, các đốt ngón tay vì dùng lực mà ửng hồng, có lẽ vì căng thẳng nên đã bóp nhăn cả mảnh vải vân cẩm thượng hạng trên người Thẩm Mạn Ngọc.
Dường như cảm nhận được tầm mắt của hắn, đôi bàn tay kia lại rụt trở về.
Lục Thanh Trú cụp mắt.
Hắn từ trong túi gấm lấy ra một vốc kẹo hạt thông vàng óng ánh, cúi người, xòe tay ra trước mặt tiểu nữ hài đang ôm quả cầu tre:
— Có muốn ăn kẹo không?
Ta nghe vậy thì hoảng hốt, nhưng lại không thể lao ra ngăn cản, bèn vội vàng lên tiếng:
— Tạ ơn đại nhân có lòng tốt, nhưng Phức Lê không thích ăn kẹo đâu ạ.
Con bé vừa mới nghịch ngợm bẩn thỉu, lại chưa rửa tay, sợ làm vấy bẩn đại nhân mất.
Ta từng học hát khúc vài năm, khi nói chuyện cố ý hạ thấp, làm khàn giọng đi đi vài phần.
Đến cả Thẩm Mạn Ngọc cũng bất ngờ khẽ cong cong khóe mắt.
Nhưng chân mày của Lục Thanh Trú lại nhíu chặt, vẫn không chịu từ bỏ:
— Ta có hiềm khích gì đâu.
Phức Lê nép nửa khuôn mặt nhỏ nhắn sau chân Thẩm Mạn Ngọc, nhìn vốc kẹo hạt thông mà nuốt nước bọt.
Bầu không khí căng thẳng giằng co không hạ xuống được.
Cuối cùng, vẫn là Thẩm Mạn Ngọc mở lời:
— Nhiều kẹo thế này, một đứa nhỏ hai tuổi sao tiêu hóa nổi, Lục đại nhân nếu như nhiều tiền quá thì thà đưa cho ta ăn còn hơn.
Ánh sáng nơi đáy mắt Lục Thanh Trú chợt tắt ngấm.
Hắn nhìn chằm chằm vào nàng:
— Ngươi xác định, con bé hai tuổi?
Thẩm Mạn Ngọc cười lạnh:
— Lục đại nhân là đang nghi ngờ y thuật của ta sao?
Thần sắc của Lục Thanh Trú một lần nữa khôi phục lại vẻ bình lặng.
Hắn chậm rãi đứng thẳng người lên.
Vốc kẹo hạt thông kia bị hắn thả rơi xuống đất.
Lăn long lốc theo các bậc thềm xuống phía dưới.
09
Sau khi Lục Thanh Trú rời đi.
Hạ nhân tới truyền lời lại bảo tòa trạch viện ở phường Nghĩa Ninh kia đã lâu năm không có người ngó ngàng, cần phải quét dọn vài ngày mới có thể dọn vào ở, muốn chúng ta tạm thời ở lại Lục phủ vài hôm, đợi dọn dẹp xong xuôi rồi hãy dời đi.
Lục Trường Cảnh ngày ngày ra ngoài dâng thơ văn, bái kiến các bậc quyền quý.
Còn ta vì sợ chạm mặt Lục Thanh Trú, bèn mang theo Phức Lê quấn quýt một chỗ với Thẩm Mạn Ngọc.
Hôm nay, sau khi giao Phức Lê cho tỳ nữ của nàng, ta liền cùng nàng đi tham gia tiệc ngắm cúc do Hầu phủ tổ chức.
Trân châu vây quanh, thúy điểu dập dìu, hương phấn nồng đượm.
Vừa bước vào cổng viện, ánh mắt của các vị giai lệ quý phụ ở khắp nơi đều hoặc vô tình hoặc cố ý quét về phía này.
Ta nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì bắp chân đều run rẩy, phải nép thật chặt vào người Thẩm Mạn Ngọc mới miễn cưỡng nói thành lời:
— Ta… ta ở bên ngoài đợi cô nương có được không, ta thực sự rất sợ.
Chaporia
Bình Luận (0)