Thẩm Mạn Ngọc đi xử lý vị thiên kim tiểu thư đã đẩy nàng xuống nước ở tiệc ngắm cúc, liên tiếp mấy ngày liền đều không về phủ.
Mãi mới đợi được nàng trở về, ta liền kéo Lục Trường Cảnh đi qua đó.
Mở cửa thấy núi.
— Cô nương có loại thuốc nào có thể khiến nữ tử nhìn giống như nam tử hay không?
— Cô nương nói xem, nếu như giả trang nam tử đi tham gia khoa cử, tỷ lệ Lục Thanh Trú đáp ứng bao che là mấy phần?
Thẩm Mạn Ngọc đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn chúng ta.
Từ trong hộp ném ra một chiếc lọ thuốc màu tím.
Ta kinh hô:
— Đây chẳng phải là phương thuốc mới mà cô nương nghiên cứu mấy ngày nay sao? Cô nương đã sớm biết rồi à?
Lục Trường Cảnh cũng làm ra một động tác hộ vệ trước ngực.
Thẩm Mạn Ngọc lườm một cái:
— Cái trạch nghệ hóa trang này của ngươi, lừa gạt người bình thường thì có thể, chứ còn muốn lừa gạt một vị thần y thánh thủ như ta sao?
— Số tử thi mà ta từng giải phẫu còn nhiều hơn số người mà các ngươi từng gặp qua đấy.
Nghe thấy có thể lừa gạt được người bình thường, huyết sắc hoảng loạn trên gương mặt Lục Trường Cảnh mới bình tĩnh trở lại.
Cầm lấy chiếc lọ thuốc kia mà yêu bất thích thủ.
Thẩm Mạn Ngọc lại chuyển tầm mắt hướng về phía ta:
— Lục Thanh Trú ấy à. Hắn tuy rằng đôi khi có chút cổ hủ, nhưng lại rất欣賞 những người có năng lực, không phân biệt nam nữ.
— Nhưng đối với nàng ấy thì chưa chắc, dù sao các ngươi cũng đã lừa gạt hắn một vố khá thảm.
— Nếu như muốn hắn chịu buông lời nới lỏng, e là phải ủy khuất ngươi một chút.
Cổ họng ta phát khô:
— Việc đó thì có liên quan gì đến ta chứ?
— Hắn chỉ mềm lòng với mỗi mình ngươi mà thôi.
Ta ngẩn người, không ngờ lời này lại là do chính miệng Thẩm Mạn Ngọc nói ra.
Thế nhưng biểu cảm của nàng quả thực rất tự nhiên, thậm chí còn mang theo vài phần tò mò muốn dò hỏi chuyện bát quái với ta:
— Hắn rốt cuộc đã làm gì ngươi, mà ngươi lại phải né tránh hắn đến mức này?
Ta lí nhí:
— Hắn chẳng phải là cùng cô nương thanh mai trúc mã, vì cô nương mà giữ tiết hạnh sao?
— Vì ta giữ tiết hạnh?!
Thẩm Mạn Ngọc suýt chút nữa phun cả ngụm nước trà ra ngoài.
Ta nhỏ giọng đem toàn bộ mọi chuyện nói ra.
Thẩm Mạn Ngọc chỉ chỉ vào trán ta, cười đến mức không thở ra hơi:
— Phụ thân ta bị biến tấu đày tới vùng Thục địa, ta ban đầu lưu lại kinh thành chính là vì Lục Thanh Trú nói lưu dân tràn lan, khắp nơi đều có ôn dịch.
— Những ngày đêm không về phủ kia, hắn đều là bôn ba ở khắp các thôn trang. Ghé sạp nhỏ ăn hoành thánh là do khó khăn lắm mới có chút thời gian rảnh rỗi, đành ăn tạm bợ vài miếng cho qua bữa, ai ngờ đâu lại bị ngươi bắt gặp, rồi cứ thế nghĩ ngợi lung tung.
— Thật ra ngày hôm đó ta cũng nhìn thấy ngươi rồi, còn tưởng là ngươi đang nhớ phu quân cơ đấy!
Gương mặt ta tức khắc đỏ bừng lên.
Quay đầu sang chỗ khác.
Ở phía bên kia, Lục Trường Cảnh cũng cười đến mức không thở nổi.
Ta gục đầu ôm mặt.
Cầu xin các người.
Đừng cười nữa mà.
13
Sau khi Lục Trường Cảnh đi thấu lộ với Lục Thanh Trú.
Lục Thanh Trú quả nhiên không có đáp ứng ngay.
Thế nhưng Lục Trường Cảnh bảo nhìn sắc mặt Lục Thanh Trú không giống như đang tức giận, sau khi khảo hạch nàng ấy vài câu hỏi.
Thần sắc liền mang theo ý vị thâm trường, tay cứ luôn ma sát một chiếc khăn che mặt thêu hoa hải đường màu hồng.
Chính là chiếc khăn ta đánh rơi ở trong hồ.
Thế là đêm hôm đó, sau khi dỗ dành Phức Lê ngủ say.
Thẩm Mạn Ngọc liền đem ta trang điểm thật thơm tho mềm mại, nhét thẳng vào trong thư phòng của Lục Thanh Trú.
Trong thư phòng có đặt một chiếc sập nhỏ.
Lục Thanh Trú ngày thường đọc sách mệt mỏi sẽ ở đó nghỉ ngơi một lát.
Thẩm Mạn Ngọc bảo.
Kể từ sau khi ta bỏ trốn, hắn luôn luôn ngủ lại ở thư phòng.
Ta đợi nha đợi, mí mắt đều sắp díu cả vào nhau rồi, cuối cùng mới đợi được đến lúc hắn tắm rửa xong xuôi bước vào.
Thấp thỏm lo âu vùi mình vào trong chăn nệm.
Nghĩ ngợi một lát, lại cẩn thận từng li từng tí thò bàn chân ra ngoài.
Nhịp tim đập liên hồi như trống trận.
Thế nhưng đợi hồi lâu vẫn không thấy có động tĩnh gì.
Ngược lại ở phía sau bàn án vang lên tiếng lật sách.
Một lát lại vang lên một lần, nghe mà khiến lòng người ngứa ngáy khó chịu.
Ngặt một nỗi trước khi tới đây, ta còn uống chút rượu để tráng đảm.
Giờ phút này người bắt đầu phát nhiệt, thực sự rất khó nhẫn nhịn.
Chaporia
Bình Luận (0)