Tầm mắt dần dần tập trung lại, tôi phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường mềm mại, cổ tay bị một bàn tay lớn nắm lấy.

Những nụ hôn nóng bỏng ẩm ướt chậm rãi in lên lòng bàn tay.

Trong bóng tối, Lăng Hàn Chu vùi vào hõm cổ tôi hít sâu một hơi, giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên, anh liếm nhẹ vành tai tôi:

“Gia Gia, Gia Gia của anh… anh nhớ em quá.”

Tôi nghẹn lời, cúi đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh, hàng mi dài rũ xuống như chiếc chổi che đi muôn vàn cảm xúc.

Tôi trợn trắng mắt.

“Cuối cùng anh cũng nhớ lại rồi à?”

Hơi thở Lăng Hàn Chu nóng bỏng, đột nhiên tủi thân:

“Em không nói một lời đã bỏ đi, mấy ngày nay anh tìm em đến phát điên, không cẩn thận lại đập đầu một lần nữa nên nhớ ra rồi.”

“Xin lỗi Gia Gia, vợ à, chúng ta quay lại được không?”

Tôi dùng lòng bàn tay đẩy ngực anh ra, lúc này mới phát hiện anh không mặc áo.

Cơ ngực dưới lòng bàn tay săn chắc mịn màng, lời từ chối còn chưa kịp nói ra, tôi đã theo bản năng bóp một cái.

Liền nghe anh khẽ rên lên, giữ sau gáy tôi rồi hôn tới như một chú chó lớn.

Xa nhau mấy tháng, hình như Lăng Hàn Chu đã chăm tập thể hình.

Tiến bộ không ít.

Ý thức phục vụ còn tốt một cách bất ngờ.

Hơi thở nóng bỏng của anh phả lên người tôi.

Suốt cả đêm, anh luôn quấn quýt lấy tôi không rời.

Sau một giấc ngủ rồi tỉnh lại, nhìn gương mặt tuấn tú đang ngủ bên cạnh, cùng vết sưng đỏ trên mặt do tối qua bị tôi tát.

Ngọn lửa giận trong lòng chẳng hiểu sao lại biến mất.

Tôi vùi đầu vào ngực anh, khẽ thở dài.

Bị tên biến thái Lăng Hàn Chu này quấn lấy rồi, còn có thể làm gì đây?

Cứ sống như vậy thôi.

Đêm giao thừa, Lăng Hàn Chu uống rượu, ôm tôi vừa hôn vừa cắn rồi nói mê.

Anh nói lần đầu tiên gặp tôi, anh vẫn là một cậu bé câm mắc chứng mất ngôn ngữ.

Mà bố mẹ tôi vừa qua đời, tôi đang cãi nhau với ông bác muốn cướp nhà của mình.

Dù người thấp bé, tuổi còn nhỏ, nhưng khí thế lại rất mạnh mẽ, vừa hung dữ vừa sắc bén.

Mắng ông bác từ đầu đến cuối không ngóc đầu lên nổi.

Anh nói lúc đó mình đã yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Sao lại có người lợi hại đến mức ấy chứ.

Anh nói từ nhỏ mình đã thiếu cảm giác an toàn, nhìn thấy tôi liền không nhịn được mà run rẩy, muốn ôm tôi, dính sát lấy tôi.

Tôi đầy vạch đen trên đầu, ngắt lời anh trước khi những câu nói càng lúc càng không đứng đắn.

Nhưng anh vẫn lải nhải những lời tỏ tình sến súa:

“Anh thích em, giống như đoạn mã cơ bản được khắc vào linh hồn, anh…”

Tôi trực tiếp nâng cằm anh lên rồi hôn xuống.

Ngoài cửa sổ đột nhiên pháo hoa nổ tung.

Mười hai giờ đêm rồi.

Năm cũ đã qua, năm mới bắt đầu.

Tôi nhìn khóe mắt ửng đỏ ướt át cùng đôi môi đỏ hồng của anh, trong lòng tràn đầy dịu dàng và viên mãn.

Trái tim trống rỗng bỗng có cảm giác được cần đến, như được thứ gì mềm mại như bông lấp đầy, cổ họng vì nghẹn ngào mà chua xót.

Tôi hôn lên má anh.

Dưới bầu trời pháo hoa rực rỡ, tôi nghĩ.

Cứ như vậy đi.

Đời này, cứ dây dưa với tên biến thái đầu óc không được bình thường lắm là Lăng Hàn Chu như thế này thôi.

(Kết thúc)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...