
Giới Thiệu
Năm sáu tuổi, tôi phát hiện phía sau tủ quần áo có một tiệm cầm đồ bí mật.
Ông chủ nói, chỉ cần mang thứ gì đó tới đổi, mọi điều ước đều có thể thành hiện thực.
Tôi dùng tờ giấy khen hạng nhất cuối kỳ để đổi lấy một cái ôm của mẹ.
Dùng chiếc váy mới để đổi một câu chuyện ru ngủ từ bố.
Sau này, điểm số với quần áo đã không còn đủ giá trị nữa.
Ông chủ nói, đồ trên c/ơ th/ể cũng có thể mang ra trao đổi.
M/ắt tr/ái đổi lấy một bữa cơm đoàn viên.
Nửa lít má0 đổi lấy một lần mẹ đến đón sau giờ tan học.
Một qu/ả th/ận đổi lấy câu “Ngủ ngon nhé, con gái ngoan” của bố.
Cho đến sinh nhật năm mười hai tuổi, tiệm cầm đồ đột nhiên đóng cửa.
Tôi thất vọng đi ra ngoài, lại vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện của bố mẹ.
“Phản ứng bài trừ của Điềm Điềm qua rồi, cuối cùng cũng yên tâm được rồi.”
“Haiz, chỉ để lấy th/ận cho con bé mà chúng ta phải diễn suốt sáu năm, đúng là quá mệt.”
“Được rồi, đừng nhắc nữa. Tiệm cũng đóng rồi, giác m/ạc với th/ận đều đã lấy được cả.”
“Niệm Niệm lớn rồi, diễn tiếp sớm muộn gì cũng bị phát hiện.”
Tôi đứng chec lặng.
Tay vô thức chạm lên vết sẹo nơi eo mình.
Thì ra cái gọi là tiệm cầm đồ kia vốn chỉ là giả.
Là do chính bố mẹ dựng lên để lừa tôi cứu em gái.
Tôi lùi về phòng, nhìn chiếc tủ quần áo từng chứa đầy hy vọng năm nào, rồi nói ra điều ước cuối cùng.
“Dùng linh hồn của con… đổi lấy tình yêu thật sự của bố mẹ.”
Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi vang lên một giọng nói máy móc lạnh băng.
【Kích hoạt hệ thống thành công.】
【Giao dịch đã được xác lập.】
…
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)