Nói xong lại nói tiếp:

“Muội muốn bồi tội với tỷ. Chúng ta vẫn là tỷ muội ruột thịt, sau này muội sẽ nghe lời tỷ, được không?”

“Được.”

“Vậy thì tốt quá. Muội đã chuẩn bị một bàn tiệc ở Thanh Vận lâu trong hậu hoa viên. Tối nay chúng ta uống với nhau một chén nhé.”

Ta gật đầu đồng ý.

Có lẽ nàng ta chưa từng chịu khó đọc sách, cho nên kế sách vụng về đến mức ta không nỡ nhìn.

Sau khi nàng ta rời đi, ta dặn Hải Đường:

“Đi tìm cho ta chiếc áo choàng gấm lông vũ màu đỏ thêu chỉ vàng ấy.”

Hải Đường lập tức sai bà t.ử quản lý y phục mang chiếc áo ấy tới.

Hôm đó, ta mặc chiếc áo choàng ấy tới thư phòng của phụ thân, lấy cớ muốn mượn một quyển sách.

Nhân tiện, ta nói với ông:

“Phần Nhi muốn mời con uống rượu để nhận lỗi.”

“Thật hồ đồ.”

Phụ thân cau mày.

“Không cần để ý tới nó.”

“Con vẫn muốn làm hòa với muội ấy. Dù sao cũng là tỷ muội cùng một nhà.”

Ta đáp.

Phụ thân không nói thêm gì nữa.

Sau đó, ta vẫn mặc chiếc áo choàng đỏ ấy tới gặp huynh trưởng.

Huynh trưởng gần đây bị đả kích không nhẹ, cả ngày đóng cửa đọc sách.

Ta chỉ nói:

“Muội đi ngang qua nên ghé thăm đại ca.”

Rồi lại mặc chiếc áo ấy đi dạo trong hậu hoa viên.

Đến xế chiều, ta đóng cửa không ra ngoài nữa.

Chu Phần Nhi nhiều lần sai người tới mời.

Mãi đến khi trời tối hẳn, ta mới tới Thanh Vận lâu trong hậu hoa viên dự tiệc.

Thanh Vận lâu trước kia là nơi phụ thân đọc sách.

Về sau trở thành nơi huynh trưởng dùng để chiêu đãi bằng hữu.

Tòa lầu có hai tầng.

Chu Phần Nhi mời ta uống rượu.

Trong rượu có độc.

Nàng ta mua được loại độc này từ một lang trung giang hồ, còn được hứa rằng có t.h.u.ố.c giải.

Kế hoạch của nàng ta là để ta uống trước, sau đó vu oan rằng ta hạ độc hại nàng.

Nàng ta sẽ giả bệnh một thời gian, rồi lại giả vờ đau yếu thêm một thời gian nữa.

Sau đó uống t.h.u.ố.c giải, tổn hại thân thể một chút nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.

Còn ta sẽ phải c.h.ế.t.

Ta đã biết hết từ lâu.

Ngay cả tên lang trung bán t.h.u.ố.c cho nàng ta cũng chỉ là một tên l.ừ.a đ.ả.o trong giang hồ.

Độc d.ư.ợ.c chính là độc d.ư.ợ.c.

Làm gì có t.h.u.ố.c giải.

Chỉ có Chu Phần Nhi ngu xuẩn mới bỏ ra một trăm lượng bạc để mua thứ đó.

Nhưng cũng không sao.

Tất cả đều sẽ trở thành bằng chứng.

Ta mặc chiếc áo choàng đỏ thêu chỉ vàng bước vào Thanh Vận lâu.

Không bao lâu sau, Thanh Vận lâu bốc cháy.

Ta nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống.

Chu Phần Nhi c.h.ế.t cháy bên trong.

Vận khí của ta rất tốt.

Ngay dưới cửa sổ tầng hai có một gốc cây lớn.

Ta chỉ bị trầy xước nhẹ, không hề tổn thương gân cốt.

Hoàng hậu nương nương vô cùng lo lắng, cho gọi ta vào cung hỏi chuyện.

Ta khóc nói với bà:

“Phần Nhi muốn hại thần nữ. Muội ấy ép thần nữ uống rượu độc. Thần nữ không chịu, muội ấy liền muốn phóng hỏa thiêu c.h.ế.t thần nữ.”

“Lửa bùng lên quá nhanh, thần nữ hoảng sợ nên vội vàng nhảy qua cửa sổ. Muội ấy định chạy ra mở cửa nhưng lại bị xà nhà rơi xuống đè trúng.”

“Thần nữ chỉ có thể trơ mắt nhìn biển lửa nuốt chửng muội ấy mà không cứu được.”

Hoàng hậu nương nương nhẹ giọng an ủi:

“Đây không phải lỗi của con.”

Ai nấy đều nói Chu Phần Nhi đã phát điên nên mới làm ra chuyện điên rồ như vậy.

Cũng có người khen ta gan dạ, dám nhảy từ lầu cao xuống chạy thoát thân, nhờ đó mới giữ được tính mạng.

Phụ thân và huynh trưởng đều khóc rất đau lòng.

Kế mẫu nghe tin thì bệnh càng nặng hơn, thần trí lúc tỉnh lúc mê.

Thái t.ử đích thân tới phủ họ Chu thăm ta.

Ta nói với hắn:

“Nếu điện hạ muốn hủy hôn, có thể vào cung bẩm với bệ hạ. Trong tay thần nữ đã dính một mạng người rồi.”

Đối với hắn, ta không muốn giấu giếm.

Che giấu là hạ sách.

Làm như vậy chỉ khiến ta đ.á.n.h mất sự tin tưởng của hắn.

Mà ta cần hắn.

Thái t.ử không màng lễ nghi, trực tiếp nắm lấy tay ta.

“G.i.ế.c người để cứu người thì có thể g.i.ế.c. Dùng chiến tranh để chấm dứt chiến tranh thì chiến tranh cũng là điều nên làm.”

“Thanh Nhi, cô không phải kẻ hồ đồ ngu muội.”

Hắn biết chuyện này không phải lỗi của ta.

Sự phản kích của ta chỉ là để tránh những tranh đấu và hãm hại không hồi kết từ Chu Phần Nhi.

Ta siết nhẹ tay hắn.

“Điện hạ, có thể gặp được người là may mắn lớn nhất đời này của thần nữ.”

Đêm hôm đó, người g.i.ế.c Chu Phần Nhi là nha hoàn Hải Đường của ta.

Hải Đường từng học võ, g.i.ế.c người rất gọn gàng.

Cả ngày hôm ấy, ta mặc chiếc áo choàng gấm lông vũ màu đỏ thêu chỉ vàng đi lại khắp nơi. Đến lúc hoàng hôn, Hải Đường mặc chiếc áo ấy thay ta tới dự tiệc.

Chiếc áo choàng đó màu sắc vô cùng nổi bật, cho dù trong đêm tối cũng rất dễ nhận ra, khiến người khác không thể làm ngơ.

Người trong phủ họ Chu đều nhìn thấy “ta” đi dự tiệc.

Chu Phần Nhi muốn g.i.ế.c ta, nên trong Thanh Vận lâu không hề bố trí người hầu hạ, ngoài cửa chỉ có hai bà t.ử canh giữ.

Ánh đèn mờ tối, Hải Đường kéo thấp mũ áo choàng xuống. Ngoài Chu Phần Nhi ra, không ai biết người tới không phải là ta.

Chu Phần Nhi vừa làm loạn đã nhanh ch.óng bị Hải Đường khống chế.

Ở trước mặt Hải Đường, nàng ta hoàn toàn không có sức chống trả.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...