“Không có em, trong nhà loạn hết cả lên rồi.”
“Mẹ anh ngày nào cũng khóc, bố anh cũng chẳng ăn uống được gì.”
Đọc những tin nhắn đó, lòng tôi chẳng gợn chút sóng.
Biết vậy thì lúc trước đừng làm.
Thấy tôi không phản ứng, nội dung tin nhắn của anh ta dần chuyển thành giận dữ và chửi bới.
“Văn Văn, cô đúng là đồ đàn bà độc ác! Tôi mù mắt mới thích cô!”
“Cô cứ chờ đấy! Đừng tưởng trốn ra nước ngoài là tôi không tìm được cô!”
“Món nợ cô thiếu nhà tôi, cả đời này tôi sẽ không quên!”
Tôi bật cười.
Tôi nợ nhà họ Từ sao?
Đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ.
Tôi mở kho lưu trữ đám mây của mình, tìm một thư mục.
Bên trong là toàn bộ chứng từ chi tiêu tôi đã bỏ ra cho gia đình họ Từ trong suốt mấy năm qua.
Mỗi tờ hóa đơn, mỗi lần chuyển khoản, tôi đều chụp ảnh và lưu lại.
Thậm chí tôi còn lập hẳn một bảng Excel, ghi chép chi tiết ngày tháng, số tiền và mục đích của từng khoản chi.
Từ tiền thuốc men của bố mẹ anh ta đến tiền điện nước, gas trong nhà.
Từ tiền mừng cưới cho chị gái anh ta đến tiền sinh hoạt phí tôi hỗ trợ em trai anh ta học đại học.
Dày đặc kín cả trang.
Một danh sách dài đến kinh ngạc.
Con số tổng cuối cùng khiến người ta phải giật mình.
Ba trăm bảy mươi nghìn tệ.
Tôi đóng gói bảng Excel đó cùng toàn bộ ảnh chụp chứng từ rồi gửi cho Từ An.
Sau đó đính kèm một câu:
“Đây là món nợ tôi thiếu gia đình anh.”
“Mười năm thanh xuân, cộng thêm ba trăm bảy mươi nghìn tệ.”
“Chúng ta thanh toán sòng phẳng rồi.”
Sau khi gửi tin nhắn ấy, tôi thở phào một hơi thật dài.
Như thể ngọn núi đè nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng được dời đi.
Kể từ đó, Từ An không nhắn cho tôi thêm lần nào nữa.
Thế giới của tôi cuối cùng cũng hoàn toàn yên tĩnh.
Công việc ở công ty mới nhanh chóng đi vào quỹ đạo.
Tư duy thiết kế và năng lực làm việc của tôi được cấp trên cùng đồng nghiệp đồng loạt công nhận.
Dự án đầu tiên tôi phụ trách đã đạt thành công vang dội.
Công ty thưởng cho tôi một khoản tiền rất lớn.
Dùng số tiền ấy, tôi thuê cho mình một căn nhà nhỏ có sân vườn ở ngoại ô Paris.
Tôi chăm sóc khu vườn rất cẩn thận, trồng đầy hoa hồng và oải hương.
Mỗi cuối tuần, tôi đều mời Chu Tình và các đồng nghiệp đến nhà mở tiệc.
Chúng tôi uống rượu, trò chuyện, ca hát và nhảy múa.
Trên gương mặt ai cũng rạng rỡ nụ cười.
Tôi dần tìm lại được chính mình của ngày trước.
Tự tin, cởi mở và tràn đầy nhiệt huyết với cuộc sống.
Đôi khi, giữa đêm khuya tỉnh giấc, tôi vẫn nhớ đến những tháng ngày ấy.
Căn nhà ngập mùi thuốc men và mùi khai của nước tiểu.
Hai người già nằm trên giường, mãi mãi chỉ biết đòi hỏi.
Người đàn ông coi việc biến tôi thành bảo mẫu là chuyện đương nhiên.
Những ngày đó giống như một cơn ác mộng không thể tỉnh lại.
Nhưng bây giờ, giấc mộng đã kết thúc.
Trời cũng đã sáng.
Tôi không còn là Văn Văn sống trong ác mộng nữa.
Tôi là một Văn Văn hoàn toàn mới.
Một Văn Văn sống vì chính mình.
05
Cuộc sống ở Paris bình yên và đầy đủ.
Tôi từng nghĩ những dây dưa với Từ An đã hoàn toàn khép lại.
Không ngờ sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ.
Hôm đó tôi đang họp ở công ty thì điện thoại rung lên.
Là tin nhắn WeChat của Chu Tình.
“Văn Văn, mau xem vòng bạn bè đi, chị gái của tên người yêu cũ kia của cậu phát điên rồi.”
Tim tôi khẽ trùng xuống, lập tức mở vòng bạn bè.
Từ Lệ vẫn để chế độ cho tôi xem bài đăng.
Bài mới nhất là một đoạn văn rất dài kèm theo vài tấm ảnh.
Trong ảnh, bố mẹ chồng cũ nằm trên giường bệnh, trông vô cùng tiều tụy.
Còn một tấm ảnh khác là bóng lưng của Từ An, trông vô cùng tiều tụy.
Bài viết dài đó được viết rất bi thương, từng câu từng chữ đều như đẫm nước mắt.
Trong đó, cô ta biến tôi thành một kẻ đào mỏ ham giàu bỏ nghèo, vong ân phụ nghĩa.
Cô ta nói rằng vào lúc gia đình họ khó khăn nhất, tôi đã cuỗm sạch tiền bạc trong nhà, bỏ rơi bố mẹ chồng liệt giường và người bạn trai gắn bó mười năm, rồi chạy ra nước ngoài hưởng thụ.
Thậm chí còn bịa đặt rằng tôi đã chạy theo một lão già lắm tiền.
Cuối bài, cô ta kêu gọi tất cả những ai quen biết tôi cùng lên án “Phan Kim Liên thời hiện đại” này.
Bên dưới có rất nhiều bình luận của những người bạn chung.
Có người tỏ ra kinh ngạc.
Có người bày tỏ sự thương cảm.
Cũng có vài người không biết sự thật đã bắt đầu hùa theo chửi bới tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)