20px

Chu Khải khẽ thở dài.

Bày ra bộ dạng bất đắc dĩ.

“Các chú các bác đừng trách cô ấy.”

“Chuyện này đều do cháu.”

“Cháu không dạy dỗ Hứa Niệm tử tế.”

“Nên con bé mới đi sai đường.”

Nói xong.

Ông ta còn đứng dậy cúi người.

Giả vờ xin lỗi.

Màn kịch lập tức nhận được sự hưởng ứng của nhóm cổ đông già.

“Tiểu Chu à.”

“Chuyện này không trách cậu.”

“Mấy năm nay mọi người đều thấy cậu đối xử với nó thế nào.”

“Cậu đã làm hết sức rồi.”

“Đúng thế!”

“Mọi chuyện đều do đứa con gái riêng kia quá vô ơn.”

“Mất hết lương tâm.”

Một người khác đập bàn.

Giọng đầy chính nghĩa.

“Hôm nay chúng ta tập hợp mọi người ở đây.”

“Chính là để sửa lại những chuyện sai trái!”

“Không thể để tâm huyết cả đời của Chủ tịch Hứa bị hủy trong tay một con nhóc!”

Mọi người thay nhau lên tiếng.

Kẻ tung người hứng.

Như thể đã sớm kết án tôi từ trước.

Đúng lúc ấy.

Cánh cửa phòng họp mở ra.

Tôi bước vào.

Phía sau là luật sư Tần cùng hai trợ lý.

Toàn bộ ánh mắt trong phòng lập tức đổ dồn về phía tôi.

Khinh thường.

Dò xét.

Hả hê.

Đủ mọi loại cảm xúc.

Tôi coi như không nhìn thấy.

Bình thản đi thẳng tới vị trí chủ tọa.

Nơi đó.

Trước đây là chỗ của ba tôi.

Nhưng còn chưa kịp ngồi xuống.

Tôn Đức Hải đã đập mạnh bàn.

Rầm!

“Đứng lại!”

Ông ta chỉ thẳng vào tôi.

Giọng điệu đầy uy hiếp.

“Hứa Niệm!”

“Ai cho cô ngồi ở đó?”

“Vị trí này là nơi cô có tư cách ngồi sao?”

Tôi bật cười.

“Tôn đổng.”

“Tôi là cổ đông lớn nhất của công ty.”

“Ngồi ở đó có vấn đề gì sao?”

“Cổ đông lớn nhất?”

Tôn Đức Hải cười lạnh.

“Chúng tôi còn chưa công nhận số cổ phần đó!”

“Hôm nay triệu tập cuộc họp.”

“Việc đầu tiên chính là kiểm tra tư cách cổ đông của cô!”

Nói rồi.

Ông ta lấy ra một tập tài liệu.

Ném mạnh xuống bàn.

“Chúng tôi nghi ngờ nghiêm trọng rằng giấy chuyển nhượng cổ phần trong tay cô là giả!”

“Chủ tịch Hứa đã qua đời nhiều năm.”

“Sao có thể đột nhiên chuyển cổ phần cho một người chưa thành niên?”

“Điều này hoàn toàn vô lý.”

“Cũng không hợp pháp.”

Chu Khải lập tức đứng dậy.

Đóng vai nhân chứng.

“Các vị cổ đông.”

“Tôi có thể làm chứng.”

“Dạo gần đây Hứa Niệm thay đổi rất nhiều.”

“Lại còn qua lại với những người không rõ lai lịch.”

“Tập hồ sơ này chắc chắn do cô ta tìm người làm giả.”

“Mục đích là chiếm đoạt tài sản của công ty.”

Ông ta nói như đinh đóng cột.

Giống như tận mắt chứng kiến tất cả.

Ngay lập tức.

Trong phòng họp vang lên hàng loạt tiếng phụ họa.

“Phải điều tra!”

“Nhất định phải điều tra đến cùng!”

“Một con bé chưa đủ lông đủ cánh mà dám nuốt cả tập đoàn!”

“Còn trẻ mà lòng tham lớn như vậy!”

“Cần báo cảnh sát!”

“Bắt loại lừa đảo thương mại này lại!”

Tiếng chỉ trích nối tiếp nhau.

Cả phòng họp chẳng khác nào một phiên đấu tố đã được chuẩn bị sẵn từ trước.

Mà mục tiêu duy nhất…

Chính là tôi.

Tôi lặng lẽ nhìn màn kịch trước mắt.

Từ đầu đến cuối, trên mặt không hề có bất kỳ biểu cảm nào.

Đợi đến khi tất cả nói gần xong.

Tôi mới chậm rãi lên tiếng.

“Nói hết chưa?”

Giọng tôi không lớn.

Nhưng đủ để lấn át toàn bộ âm thanh ồn ào trong phòng họp.

Tôn Đức Hải khựng lại.

Cả phòng cũng bất giác yên lặng.

“Nếu nói xong rồi.”

“Đến lượt tôi.”

Tôi quay sang nhìn luật sư Tần.

Ông lập tức hiểu ý.

Bước tới đặt một túi hồ sơ niêm phong màu vàng lên giữa bàn họp.

“Các vị.”

Luật sư Tần chậm rãi nói.

“Trong này là bản di chúc có chữ ký gốc của ông Hứa Chấn Hùng.”

“Kèm theo toàn bộ hồ sơ công chứng và video ghi hình quá trình lập di chúc tại văn phòng công chứng.”

Ông mở tập hồ sơ.

Ánh mắt sắc bén quét qua từng người.

“Di chúc ghi rõ.”

“Vào ngày bà Phương Văn Tĩnh tái hôn.”

“40% cổ phần Tập đoàn Hùng Sư thuộc sở hữu của ông Hứa Chấn Hùng sẽ được tự động chuyển giao cho người thừa kế duy nhất là cô Hứa Niệm.”

“Toàn bộ thủ tục đều hợp pháp.”

“Được công chứng đầy đủ.”

“Có hiệu lực pháp luật tuyệt đối.”

“Bất kỳ ai phủ nhận điều đó đều đang phủ nhận hiệu lực của pháp luật.”

Cả phòng họp im bặt.

Những lời vừa rồi giống như một chậu nước đá dội thẳng lên đầu nhóm người Tôn Đức Hải.

Sắc mặt bọn họ lập tức thay đổi.

Chu Khải càng không khá hơn.

Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra sau lưng.

Ông ta không ngờ ba tôi còn để lại một lá bài như vậy.

“Không!”

Tôn Đức Hải vẫn cố vùng vẫy.

“Tôi không tin!”

“Muốn chúng tôi tin thì phải phát đoạn ghi hình đó ngay tại đây!”

“Được.”

Tôi gật đầu.

“Phát đi.”

Trợ lý của luật sư Tần lập tức đưa đĩa ghi hình vào hệ thống trình chiếu.

Màn hình lớn trong phòng họp sáng lên.

Ngay sau đó.

Một bóng người quen thuộc xuất hiện.

Là ba tôi.

Khoảnh khắc nhìn thấy ông.

Tim tôi bất giác siết lại.

Trong đoạn video.

Ba đang ngồi trong phòng làm việc.

Gương mặt đã gầy đi rất nhiều.

Nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như ngày nào.

Ông bình tĩnh trình bày toàn bộ việc phân chia tài sản.

Từng khoản.

Từng điều khoản.

Từng nội dung liên quan đến quyền thừa kế.

Đặc biệt là 40% cổ phần của Tập đoàn Hùng Sư.

Mọi thứ đều được nói rõ ràng.

Cuối cùng.

Ba ngẩng đầu nhìn thẳng vào máy quay.

Giống như đang nhìn thẳng vào tôi.

Giọng nói chậm rãi vang lên.

“Niệm Niệm.”

“Sau này ba không thể tiếp tục bảo vệ con nữa.”

“Những gì ba để lại…”

“Là lớp áo giáp cuối cùng dành cho con.”

“Con phải nhớ.”

“Không ai có quyền khiến con phải chịu tủi thân.”

Giọng nói quen thuộc ấy vang vọng khắp phòng họp.

Khi đoạn video kết thúc.

Không gian rơi vào yên lặng tuyệt đối.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...