Tôi hỏi: “Anh tưởng viết tên tôi xuống là nhẹ nhàng lắm à?”
Anh ta nói: “Anh sai rồi.”
Ba chữ này đến quá muộn.
Tôi cất tờ bản gốc vào túi. “Anh nên nói là, người sai không chỉ có một mình tôi.”
Thư ký Trần nói với Cán sự Châu: “Mang tài liệu đi.”
Chị Triệu luống cuống: “Thư ký Trần, chuyện này có cần phải xác minh nội bộ trước không?”
Thư ký Trần liếc chị ta: “Cô vừa nãy cũng tham gia hòa giải đấy chứ?”
Miệng chị Triệu há ra nhưng không thốt nên lời.
Lâm Tiểu Đào bồi thêm một dao: “Bà chị này hòa giải giỏi lắm, chuyên gia hòa giải để bịt miệng nạn nhân mà.”
Mấy chị vợ quân nhân không nhịn được che miệng cười. Mặt chị Triệu đỏ gay gắt.
Hoắc Thừa Chu bước đến trước mặt tôi: “Tri Dư, anh sẽ bảo Sở Quân dọn đi, nhà trả lại cho em.”
Tôi nói: “Không phải trả lại, mà là trở về đúng chỗ.”
Cổ họng anh ta nghẹn lại: “Được, trở về đúng chỗ.”
Sở Quân ngẩng phắt đầu lên: “Hoắc Thừa Chu, anh thật sự đuổi tôi đi sao?”
Hoắc Thừa Chu nhắm mắt lại: “Em dọn qua nhà khách trước đi.”
“Tôi không đi.” Cô ta chỉ tay vào tôi: “Anh vì cô ta mà đối xử với tôi như vậy?”
Giọng Hoắc Thừa Chu trầm thấp: “Là chúng ta làm sai.”
Sở Quân bật cười một tiếng: “Chúng ta? Người viết chữ ký là anh, người đồng ý cho tôi ở là anh, bây giờ chỉ bằng một câu ‘chúng ta làm sai’, anh định đẩy hết tội lỗi cho tôi sao?”
Sắc mặt Hoắc Thừa Chu tối sầm: “Sở Quân!”
Tôi nhìn họ cắn xé lẫn nhau, trong lòng không mảy may có nửa điểm sảng khoái.
Quá dơ bẩn.
Tôi quay sang nói với Thư ký Trần: “Phiền ngài gửi tài liệu.”
Thư ký Trần gật đầu: “Lão phu nhân bảo tối nay cô sang chỗ bà ấy nghỉ, cho thanh tịnh.”
Hoắc Thừa Chu lập tức nhìn tôi: “Em không về ký túc xá cũ sao?”
Tôi đáp: “Ký túc xá cũ trả cho anh rồi.”
“Nhà mới tối nay là dọn xong rồi.”
Tôi liếc đống hành lý trong phòng: “Tôi chê bẩn.”
Hoắc Thừa Chu trắng bệch mặt.
Sở Quân đột nhiên vớ lấy lọ thuốc trên bàn trà, ném mạnh xuống đất: “Được thôi, các người đều ép tôi đi đúng không? Hôm nay tôi chết luôn ở đây, xem ai còn dám yên tâm ở đây!”
Chị Tào hét lên: “Sở Quân, đừng làm bậy!”
Lâm Tiểu Đào hét lớn hơn: “Đấy là thuốc an thần, có uống cả lọ thì cũng chỉ đi rửa dạ dày thôi, chị dọa ai đấy?”
Động tác của Sở Quân khựng lại.
Lâm Tiểu Đào tiếp tục chửi: “Tôi từng trực cấp cứu rồi, mấy cái trò này của chị không lừa được tôi đâu.”
Chị Vương xì xầm: “Ra là giả vờ à?”
Mặt Sở Quân xanh mét vì tức.
Ánh mắt Hoắc Thừa Chu nhìn cô ta đã thay đổi.
Lần này, anh ta không lập tức bước lên dỗ dành cô ta nữa.
Sở Quân cũng nhận ra điều đó. Cô ta đột nhiên lao ra cửa.
Tôi lách mình nhường đường.
Cô ta chạy đến cầu thang, liền bị người của Thư ký Trần cản lại.
“Tham mưu Sở, cô cần phối hợp giải trình sự việc.”
Sở Quân quay lại nhìn Hoắc Thừa Chu: “Thừa Chu, anh cứ trơ mắt nhìn thế sao?”
Tay Hoắc Thừa Chu buông thõng bên hông, siết chặt rồi lại nới lỏng.
Cuối cùng, anh ta nói: “Phối hợp điều tra đi.”
Sự oán hận trong mắt Sở Quân rốt cuộc không còn che giấu nữa.
Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi: “Thẩm Tri Dư, cô đừng có đắc ý. Cô tưởng bây giờ anh ta chọn cô, là anh ta yêu cô sao?”
Tôi ôm khư khư chiếc hộp gỗ: “Tôi không cần anh ta chọn.”
Tôi bước ra khỏi nhà mới.
Lâm Tiểu Đào chạy theo, sung sướng như muốn bay lên: “Chị Tri Dư, đã quá! Mặt chị ta lúc nãy xanh như tàu lá chuối ấy.”
Tôi không cười.
Dưới lầu, bà lão ngồi trong xe đợi tôi.
Bà thấy tôi, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Cô gái, lên xe.”
Tôi ngồi vào. Bà lão nói: “Muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Tôi lắc đầu: “Cháu không khóc.”
Bà đưa cho tôi một viên kẹo: “Vậy thì ăn kẹo.”
Khi xe chạy ra khỏi khu tập thể, Hoắc Thừa Chu đuổi theo xuống dưới.
Anh ta đứng dưới ánh đèn đường gọi tôi: “Tri Dư, ngày mai anh đến đón em.”
Tôi hạ cửa kính xe xuống: “Không cần đâu.”
Anh ta nói: “Chúng ta nói chuyện.”
Tôi đáp: “Tôi chỉ nói chuyện ly hôn với anh thôi.”
Cửa kính xe kéo lên.
Anh ta chạy theo xe vài bước. Lần này, tôi không ngoảnh lại nữa.
Chương 12
Lão phu nhân họ Tần.
Bà sống trong một ngôi viện nhỏ cạnh viện điều dưỡng, sân không lớn, trồng vài luống hành và thảo dược.
Đêm đầu tiên tôi ngủ ở phòng khách.
Sáng hôm sau, Thư ký Trần mang tin tức đến.
“Cán sự Châu đã nộp tài liệu, Ban Gia thuộc cũng đang điều tra. Đêm qua Tham mưu trưởng Hoắc đã đưa Sở Quân về nhà khách rồi.”
Lâm Tiểu Đào ngồi cạnh tôi đang gặm bánh bao: “Đưa? Chà, còn giữ thể diện gớm nhỉ.”
Tần lão phu nhân đẩy bát cháo về phía tôi: “Ăn cơm đi.”
Thư ký Trần nói tiếp: “Bên phía bệnh viện, Chủ nhiệm Lưu đã rút lại thông báo đình chỉ công tác.”
Lâm Tiểu Đào đập bàn: “Rút lại là xong à? Lời xin lỗi đâu?”
Thư ký Trần nhìn tôi: “Văn phòng Viện mời cô hôm nay quay lại làm việc.”
Tôi húp một ngụm cháo: “Bảo Chủ nhiệm Lưu đích thân đến mời.”
Lâm Tiểu Đào hớn hở: “Đúng, bắt ông ta đến đây.”
Mười giờ sáng, Chủ nhiệm Lưu đến thật.
Ông ta đứng ngoài cổng viện nhỏ, tay xách giỏ hoa quả, lưng cúi thấp hơn ngày hôm qua rất nhiều: “Dược sĩ Thẩm, mấy hôm trước là do tôi sắp xếp công việc chưa chu toàn.”
Lâm Tiểu Đào đứng chắn cửa: “Chưa chu toàn? Hành động của ông gọi là hùa theo kẻ khác bắt nạt người ta đấy.”
Chủ nhiệm Lưu không giữ được thể diện: “Y tá Lâm, ở đây không đến lượt cô lên tiếng.”
Tần lão phu nhân từ trong nhà bước ra: “Trong sân nhà tôi, con bé có quyền lên tiếng.”
Chủ nhiệm Lưu lập tức câm bặt.
Tôi bước ra cửa: “Chủ nhiệm Lưu, có việc gì thì nói đi.”
Ông ta đưa giỏ hoa quả qua: “Bệnh viện không thể thiếu cô. Mấy ngày nay nhà thuốc rối tinh rối mù.”
Tôi không nhận: “Việc dùng tên giả đăng ký thuốc cho Sở Quân, đã làm đúng quy định chưa?”
“Rồi.”
“Thông báo đình chỉ công tác của tôi, ai ký?”
Chaporia
Bình Luận (0)