Sau khi tiễn biệt bà tổ, ông tổ đạo sĩ khởi quyết, nhấc hồn phách tà tu bám trên người Lưu Mộ Vân lên.
Hồn phách kia bị chu sa máu chó hắt đến tàn khuyết không đầy đủ, ý thức không rõ.
Ông tổ đạo sĩ vung tay, dùng xích bùa người phàm không nhìn thấy trói hồn phách lại, đề phòng nó chạy trốn.
Làm xong mọi thứ, ông trả thân thể lại cho tôi.
“Nhóc con, gần đây con béo thêm bao nhiêu vậy? Chỗ ngực còn nặng hơn lần trước.”
Bà cô tổ lườm ông một cái:
“Không có kiến thức.”
8
Sáng sớm hôm sau, mưa tạnh, đạo diễn Lộ đến chào từ biệt.
Đi cùng ông ấy còn có cặp khách mời song sinh.
Bọn họ muốn rời đi cùng nhân viên.
Còn ba vị khách mời khác vẫn đang ngủ say trong phòng khách ở sân viện của tôi.
Đêm qua, Vương Tranh Tranh và Hạ Húc không chịu ngủ bị ông tổ đạo sĩ vỗ một lá bùa làm ngủ, sau đó được bảo vệ ném vào phòng khách.
Sau buổi trưa, bọn họ lần lượt thức dậy.
Vương Tranh Tranh không trang điểm chẳng có chút gì giống chị họ.
Cô ta thần sắc uể oải, chìm trong thế giới của chính mình:
“Xong rồi, tất cả xong rồi.”
Hạ Húc râu ria đầy mặt đặc biệt trầm mặc, hắn đưa cho tôi một tấm thẻ rồi nói:
“Đây là thù lao, đại sư, có thể cho tôi phương thức liên lạc không? Có việc thường xuyên liên lạc.”
Bác Trần nhận lấy thẻ, đưa cho hắn một tấm danh thiếp của mình.
Hạ Húc bỏ danh thiếp vào ví rồi nói:
“Cảm ơn đại sư, tôi về xử lý việc nhà trước.”
Người cuối cùng tỉnh lại là Lưu Mộ Vân.
Khác hẳn dáng vẻ phong lưu phóng khoáng hôm qua, Lưu Mộ Vân hôm nay ngây ngốc khờ khạo.
Bác Trần bảo bảo vệ trong nhà đưa ba người ra cửa, trước cổng nhà tổ có người của bọn họ ở đó.
Sau khi tất cả mọi người rời đi, nhà tổ khôi phục yên tĩnh.
Bà cô tổ cảm thán:
“Đột nhiên yên tĩnh lại, thật không quen chút nào.”
Ông tổ thứ ba bay ra từ từ đường để xem bảo bối đồ cổ của mình, không tán thành nói:
“Chúng ta không cần sự náo nhiệt của người sống.”
“Con đấy, đúng là quá nghịch ngợm.”
Bà cô tổ hừ một tiếng, không đáp lời.
Ông tổ ủ rũ không phấn chấn thở dài:
“Cũng không biết khi nào mới có thể gặp lại Phù Du.
”
Ông tổ đạo sĩ bấm ngón tay tính toán:
“Ông tổ yên tâm, không lâu nữa sẽ gặp lại.”
Các tổ tiên khác ồn ào đòi hút hương:
“Uyển Như, Uyển Như, ta muốn hút hương, nghe nói gần đây thịnh hành hương vị hoa hồng, con đi mua về cho ta hút thử đi.”
Tôi đáp lại người này, lại đáp lại người kia, bận đến vui vẻ không thôi.
Chị họ đang ngáp, nhắm mắt lùi lại:
“Uyển Như, một ngày của em cũng bận rộn thật đấy.”
“Không ngờ các tổ tiên lại hoạt bát như vậy.”
Nói xong, chị ấy chạy mất dạng như làn khói.
9
Một tháng sau, chị họ lại gọi điện thoại đến.
“Uyển Như, chị đến chia sẻ hậu truyện đây.”
“Mẹ Hạ Húc đã tống ba hắn vào tù rồi.”
“Nghe nói là ba hắn tìm người hại chết bác cả và bác gái của hắn.”
“Không có gì bất ngờ thì ba hắn không ra được nữa.”
“Ba hắn đúng là phượng hoàng nam rõ rành rành, lúc gặp mẹ Hạ Húc, bạn gái đã mang thai tám tháng, vậy mà vẫn cứng rắn bỏ bạn gái để theo đuổi mẹ Hạ Húc.”
“Sau khi ở rể, ông ta liền giao con của bạn gái cho anh trai và chị dâu nuôi.”
“Nhà bác cả hắn cũng vậy, cứ nhất quyết đòi công phu sư tử ngoạm, uy hiếp ba Hạ Húc đưa tiền, đưa nhà, đưa xe, không đưa thì chọc thủng chân tướng, đáng thương thật, hai mạng người.”
Bà cô tổ thích hóng chuyện nghe có tin đồn liền chạy đến.
“Anh trai hắn thì sao?”
Chị họ như tâm linh tương thông mà nói:
“Anh trai hắn bị mẹ hắn đuổi khỏi Hạ thị, dốc toàn lực chèn ép, hiện giờ đã trốn đến Hải thị.”
“Vương Tranh Tranh vừa về đã vạch trần đứa bé trong bụng mình là của anh trai Hạ Húc, bây giờ đi theo anh trai Hạ Húc trốn đến Hải thị.”
“Còn Lưu Mộ Vân nữa, Lưu Mộ Vân lại biến thành ngốc rồi, dưới sự vận hành của người đại diện, hắn trở thành diễn viên hài, danh tiếng không giảm mà còn tăng, bây giờ người nhà họ Lưu nào dám ghét bỏ hắn là kẻ ngốc nữa.”
10
Sau Tết Đoan Ngọ, ông tổ tương tư thành bệnh xúi giục tôi:
“Uyển Như, chúng ta đi du lịch Kinh thị đi.”
Ông tổ đạo sĩ bấm ngón tay tính toán:
“Có thể đến cầu Thiên Kiều ở Kinh thị bày sạp, sẽ được công đức lớn.”
Bà cô tổ là người đầu tiên chui vào chuỗi tràng hạt:
“Đi thôi, còn chờ gì nữa!”
Hoàn.
Chaporia
Bình Luận (0)