“Nhưng vẫn cần nhập viện theo dõi vài ngày.”
Chân tôi mềm nhũn, suýt nữa ngã khuỵu xuống đất.
Là anh kịp thời đưa tay đỡ lấy cánh tay tôi.
“Một mình cô chăm con… vất vả rồi.”
Bàn tay anh ấm áp mà mạnh mẽ, giọng nói mang theo cảm giác an tâm kỳ lạ.
Chỉ một câu đơn giản như thế.
Một câu quan tâm bình thường đến không thể bình thường hơn.
Lại giống như chiếc chìa khóa mở tung cánh cửa cảm xúc bị tôi dồn nén suốt bốn năm.
Mọi tủi thân.
Mọi sợ hãi.
Mọi cô đơn.
Mọi tuyệt vọng.
Trong khoảnh khắc ấy đều hóa thành dòng nước mắt nóng hổi trào ra dữ dội.
Tôi ngồi xổm xuống đất, khóc òa như một đứa trẻ.
Anh không nói gì.
Chỉ lặng lẽ đứng cạnh tôi, đưa cho tôi một gói khăn giấy.
Đợi cảm xúc của tôi hơi bình tĩnh lại, anh mới nhẹ giọng nói:
“Tôi là Quý Dương, bác sĩ điều trị chính của Niệm An. Cô đi làm thủ tục nhập viện trước đi, tôi sẽ bảo người đưa thằng bé lên phòng bệnh.”
“Cảm ơn… cảm ơn anh, bác sĩ Quý.”
Tôi nghẹn ngào nói lời cảm ơn.
“Không có gì, đó là trách nhiệm của tôi.”
Sau khi ổn định trong phòng bệnh, cũng đã ba giờ sáng.
Niệm An nằm trên giường bệnh, hơi thở đều đặn, ngủ rất yên ổn.
Bác sĩ Quý Dương lại vào kiểm tra thêm một lần nữa, cẩn thận đắp chăn cho Niệm An rồi nhẹ giọng dặn dò tôi vài điều cần chú ý.
Tôi nhìn bóng lưng bận rộn của anh, trong lòng tràn ngập biết ơn.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh bị ai đó “rầm” một tiếng đẩy mạnh ra.
Mùi rượu nồng và nước hoa lập tức tràn vào.
Lục Trạch Xuyên mặc bộ vest đặt may sang trọng bóng bẩy, đứng ở cửa.
Tóc anh ta rối tung, ánh mắt lờ đờ, rõ ràng vừa từ một buổi tiệc ăn mừng trở về.
Anh ta nhìn Niệm An trên giường bệnh, phản ứng đầu tiên không phải quan tâm, mà là nhíu mày khó chịu.
“Chuyện gì vậy? Có chút việc nhỏ cũng xử lý không xong à?”
Giọng anh ta tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn vì bị quấy rầy.
Tôi nhìn anh ta, rồi lại nhìn bản thân mình — bộ đồ mặc nhà mặc vội, mái tóc rối tung và khuôn mặt còn vương nước mắt.
Trong lòng, sợi dây cuối cùng mang tên “tình nghĩa vợ chồng”…
“Rắc” một tiếng, đứt hẳn.
Quý Dương hiển nhiên cũng ngửi thấy mùi rượu trên người anh ta, hàng mày khẽ nhíu lại gần như không nhận ra.
Anh gật đầu với tôi.
“Có việc gì thì bấm chuông gọi tôi.”
Nói xong, anh xoay người chuẩn bị rời đi.
“Cảm ơn anh, bác sĩ Quý.”
Tôi chân thành nói thêm lần nữa.
Có lẽ ánh mắt tôi lúc đó đã vô thức để lộ quá nhiều sự cảm kích và mềm lòng — thứ mà trước mặt Lục Trạch Xuyên tôi chưa từng còn có.
Ánh mắt ấy lập tức đâm thẳng vào lòng tự tôn đàn ông đáng thương của anh ta.
Ánh mắt anh ta đảo qua đảo lại giữa tôi và Quý Dương, đôi mắt vốn lờ đờ vì men rượu lập tức trở nên sắc bén và đầy thù địch.
Ngay lúc Quý Dương đi ngang qua mình, anh ta đột ngột kéo mạnh tôi ra hành lang.
Sức anh ta rất lớn, bóp cổ tay tôi đau nhói.
“Hắn là ai?”
Anh ta ép tôi lên bức tường lạnh lẽo, hạ giọng như con thú bị chọc giận đang gầm bên tai tôi.
“Thẩm Nguyệt, tôi mới đi có bốn năm mà cô đã dám cắm sừng tôi rồi à?”
Lời anh ta nói giống như một nhát dao.
Không.
Còn đau hơn dao đâm.
Nó chuẩn xác đâm thẳng vào nơi mềm yếu và dễ tổn thương nhất trong tôi.
Nghiền nát bốn năm cô độc, bốn năm tủi nhục, bốn năm chờ đợi của tôi… biến tất cả thành một trò cười bẩn thỉu.
Tôi nhìn gương mặt méo mó vì rượu và ghen tuông của anh ta, chỉ cảm thấy buồn nôn đến tận cùng.
Hành lang bệnh viện trong đêm khuya càng thêm trống trải và yên tĩnh.
Ánh đèn trắng lạnh từ trên cao chiếu xuống, kéo dài bóng dáng mỗi người thành những vệt vừa gầy vừa quỷ dị.
Bàn tay Lục Trạch Xuyên giống như chiếc kìm sắt siết chặt cổ tay tôi, đau đến mức tưởng như xương cũng sắp bị bóp nát.
“Nói đi! Cô với hắn có quan hệ gì?!”
Giọng anh ta cố tình hạ thấp nhưng đầy bạo lực, từng chữ như bị nghiến ra từ kẽ răng.
“Bảo sao con trai không nhận tôi, là cô dạy nó đúng không?!”
“Có phải ngày nào cũng nói xấu tôi trước mặt nó, rồi ở đây tình tứ với thằng mặt trắng đó không?!”
Hơi thở anh ta nồng nặc mùi rượu, còn lẫn cả mùi nước hoa phụ nữ xa lạ khiến tôi buồn nôn từng cơn.
Lời nói của anh ta càng lúc càng độc địa.
Càng lúc càng đâm vào tim người khác.
Tôi không giãy giụa.
Cũng không lên tiếng.
Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào anh ta.
Nhìn gương mặt mà tôi từng yêu say đắm, giờ đây lại xa lạ đến đáng sợ.
Tôi cố tìm trong mắt anh ta chút dịu dàng còn sót lại của ngày xưa.
Nhưng thứ tôi nhìn thấy chỉ là dục vọng chiếm hữu bị men rượu phóng đại, là cơn điên vì ghen tuông, và sự tức giận đối với “món đồ mất kiểm soát” là tôi.
Hóa ra trong lòng anh ta, tôi là loại người như vậy.
Hóa ra việc anh ta vắng mặt suốt bốn năm chẳng những không khiến anh ta áy náy, mà còn trở thành cái cớ để phán xét tôi.
Một y tá đẩy xe đi ngang qua chúng tôi, ánh mắt tò mò xen lẫn khinh thường quét qua người hai đứa.
Tôi cảm thấy một sự nhục nhã chưa từng có.
Nỗi nhục ấy đau hơn cả cơn đau lúc sinh con một mình.
Tuyệt vọng hơn cả những đêm ôm đứa con sốt cao mà bật khóc.
Khó chịu hơn cả lúc bị bố mẹ anh ta chỉ mặt mắng chửi.
Anh ta đang giẫm đạp lòng tự trọng của tôi xuống dưới chân…
Nghiền nát từng chút một.
“Câm rồi à? Chột dạ đúng không?”
Chaporia
Bình Luận (0)