“A Xuyên, sư mẫu lại gọi cho anh à? Anh đừng để ý cô ấy. Cô ấy căn bản không hiểu lý tưởng và tham vọng của anh, chỉ có em mới hiểu anh.”
“Anh biết, Vy Vy của anh hiểu anh nhất. Đợi anh về nước giải quyết xong mọi chuyện, chúng ta sẽ chính thức ở bên nhau.”
Từng email một giống như lưỡi dao sắc bén, xé nát hoàn toàn bộ mặt “trong sáng vô tội” của Hứa Vy tại buổi họp báo.
Cái gọi là “tình cha con”, “tình anh em”…
Chỉ là tấm màn che đậy.
Che giấu sự ngoại tình trong hôn nhân kéo dài suốt bốn năm của họ.
Khoảnh khắc những chứng cứ đó bị công khai, hình tượng “thanh thuần” của Hứa Vy lập tức sụp đổ hoàn toàn.
Từ nhà vô địch thế giới mang vinh quang cho đất nước, từ cô gái dịu dàng thấu hiểu lòng người…
Cô ta biến thành kẻ thứ ba bị cả mạng xã hội phỉ nhổ.
Còn Lục Trạch Xuyên…
Từ “anh hùng dân tộc” bị vợ hiểu lầm…
Hoàn toàn trở thành gã đàn ông ngoại tình trong hôn nhân, miệng đầy dối trá.
Thế giới của họ…
Long trời lở đất.
Sự nghiệp lao dốc.
Danh tiếng tan nát.
Người người quay lưng.
Chuỗi đả kích liên tiếp cuối cùng cũng khiến Lục Trạch Xuyên — kẻ luôn sống trên đỉnh cao — ngã thật đau xuống mặt đất.
Có lẽ đến lúc này anh ta mới thật sự nhận ra bản thân đã đánh mất điều gì.
Rồi anh ta bắt đầu màn “truy thê hỏa táng tràng” của mình.
Anh ta không còn gọi điện hay nhắn tin cho tôi nữa.
Mà mỗi ngày đều ôm một bó hoa hồng lớn, đúng giờ xuất hiện dưới chung cư của tôi.
Từ sáng sớm đến tận khuya.
Dù mưa hay nắng.
Anh ta muốn dùng màn kịch si tình này để cứu vãn tôi…
Hoặc nói chính xác hơn là cứu vãn hình tượng công chúng đang lung lay của mình.
Anh ta bắt đầu điên cuồng mua quà cho tôi.
Những mẫu túi giới hạn tôi từng nhắc tới.
Tranh của họa sĩ tôi yêu thích.
Trang sức đắt tiền…
Tất cả đều bị tôi trả lại nguyên vẹn.
Có vài món được gửi qua chuyển phát nhanh, tôi thậm chí lười mở ra xem, trực tiếp nhờ Chu Tình bán đồng nát, lấy tiền quyên góp cho trạm cứu hộ động vật lang thang.
Thấy tấn công bằng vật chất không hiệu quả, anh ta lại bắt đầu tìm cách đột phá từ phía con trai.
Anh ta mua Transformers đời mới nhất, xe điều khiển từ xa cực ngầu, chất thành đống trước cửa nhà tôi.
Niệm An tan học mẫu giáo trở về, nhìn đống đồ chơi chất cao như núi trước cửa chỉ thản nhiên liếc qua.
Sau đó kéo tay tôi, giọng non nớt vang lên:
“Mẹ ơi, đống rác trước cửa có cần con giúp mang đi vứt không?”
Gương mặt Lục Trạch Xuyên lập tức trắng bệch.
Có lẽ anh ta không hiểu vì sao con trai ruột của mình…
Lại lạnh nhạt với người cha ruột như vậy.
Anh ta không biết rằng…
Trong thế giới của Niệm An, vai trò “người cha” ấy chưa từng do anh ta đảm nhận.
Cuối tuần, tôi dẫn Niệm An tham gia một buổi làm bánh dành cho phụ huynh và trẻ nhỏ.
Tôi cũng mời bác sĩ Quý Dương tới.
Sau lần Niệm An xuất viện vì viêm thanh quản cấp, chúng tôi vẫn luôn giữ liên lạc.
Quý Dương là người vô cùng dịu dàng và chu đáo.
Anh rất kiên nhẫn với Niệm An, mà Niệm An cũng cực kỳ thích anh.
Trong lớp học làm bánh, Quý Dương cầm tay chỉ cho Niệm An cách đánh kem, cách bắt hoa kem trang trí.
Niệm An chơi vui đến quên trời đất, khuôn mặt nhỏ dính đầy kem, cười rạng rỡ như mặt trời nhỏ.
Thằng bé cứ quay đầu lại gọi:
“Chú Quý ơi, chú xem con làm có đẹp không!”
“Mẹ ơi, mẹ mau nếm thử đi! Đây là bánh con với chú Quý cùng làm đó!”
Tiếng “chú Quý” vang lên hết lần này đến lần khác, thân thiết mà tự nhiên vô cùng.
Mà tất cả những điều ấy…
Đều bị bóng người cô độc ngoài cửa kính thu hết vào mắt.
Lục Trạch Xuyên đứng ở đó, ngăn cách bởi lớp kính trong suốt.
Nhìn vị trí vốn thuộc về mình bị một người đàn ông khác thay thế.
Nhìn con trai ruột của mình dành cho người đàn ông khác sự dựa dẫm và ngưỡng mộ mà anh ta chưa từng có được.
Tôi không biết trong lòng anh ta là cảm giác gì.
Tôi chỉ biết rằng khi ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt anh ta…
Tôi nhìn thấy trong mắt anh ta nỗi hối hận và đau đớn đặc quánh đến không tan nổi.
Thật tốt.
Lục Trạch Xuyên…
Cuối cùng anh ta cũng nếm được cảm giác đau như dao cắt trong tim.
Đây…
Chính là báo ứng của anh ta.
Tôi từng cho rằng công khai chuyện xấu giữa Lục Trạch Xuyên và Hứa Vy, khiến họ thân bại danh liệt, đã là sự trả thù tốt nhất.
Nhưng có một chuyện đã thay đổi suy nghĩ của tôi.
Chu Tình thông qua các mối quan hệ của mình tra ra được một chuyện cũ từ nhiều năm trước.
Bốn năm trước, khi đội tuyển quốc gia tuyển chọn huấn luyện viên trưởng dẫn đội ra nước ngoài tập huấn kín, ban đầu có hai ứng cử viên.
Một người là Lục Trạch Xuyên — khi ấy đã có chút danh tiếng.
Người còn lại là huấn luyện viên Trương Lâm — người có thâm niên hơn và từng đào tạo ra nhiều quán quân quốc gia.
Lúc đó, gần như ai cũng cho rằng vị trí ấy chắc chắn thuộc về Trương Lâm.
Nhưng kết quả cuối cùng được công bố…
Lại là Lục Trạch Xuyên.
Còn huấn luyện viên Trương Lâm sau đợt tuyển chọn ấy không lâu thì vì “lý do sức khỏe” mà âm thầm bị điều xuống tuyến hai, cuối cùng rời khỏi đội tuyển quốc gia.
Chu Tình nói…
Trong chuyện này có vấn đề.
Cô ấy điều tra được rằng trước khi kết quả tuyển chọn công bố, Lục Trạch Xuyên từng nặc danh gửi đơn tố cáo lên Tổng cục Thể thao, nói rằng huấn luyện viên Trương Lâm nhận hối lộ từ phụ huynh vận động viên.
Chaporia
Bình Luận (0)