Lúc Anh Bỏ Mặt Tôi/Chương 10C. 10
20px

“Lúc các người xem kẻ thứ ba như bảo bối, giẫm đạp người con dâu như tôi dưới chân… cũng nên nghĩ tới ngày hôm nay.”

“Bây giờ mới đến cầu xin tôi?”

“Muộn rồi.”

Tôi dừng một chút, ánh mắt lạnh sắc như dao.

“Còn nữa…”

“Con trai tôi tên là Thẩm Niệm An.”

“Thằng bé không mang họ Lục.”

“Và càng không cần một gia đình có người cha là tội phạm.”

Nói xong, tôi không nhìn họ thêm lần nào nữa, xoay người đi thẳng vào tòa chung cư.

Phía sau lưng vang lên tiếng khóc tuyệt vọng của Trương Quế Phân.

Nhưng âm thanh ấy…

Đã không còn có thể khiến lòng tôi gợn lên dù chỉ một chút.

Kết quả điều tra nhanh chóng được công bố.

Tội danh vu khống đồng nghiệp và cạnh tranh không lành mạnh của Lục Trạch Xuyên được xác nhận.

Thông báo chính thức thu hồi toàn bộ danh hiệu và huy chương của anh ta, đồng thời cấm thi đấu vĩnh viễn.

Từ một huấn luyện viên quán quân được hàng vạn người ngưỡng mộ…

Anh ta trở thành tội nhân bị đóng đinh lên cột sỉ nhục của cả ngành.

Cuộc đời anh ta…

Hoàn toàn sụp đổ.

Còn Hứa Vy…

Cũng bị điều tra ra từng nhận “ưu ái đặc biệt” từ Lục Trạch Xuyên trong quá trình tuyển chọn vận động viên nên bị liên đới.

Cô ta bị loại khỏi đội tuyển quốc gia, toàn bộ hợp đồng quảng cáo đều bị hủy bỏ, đồng thời phải đối mặt với khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng trên trời.

Nhà vô địch thế giới từng tỏa sáng rực rỡ ấy…

Chỉ sau một đêm đã rơi xuống vũng bùn, tương lai tan nát.

Kẻ ác…

Cuối cùng cũng phải nhận báo ứng.

Cuối cùng, phán quyết ly hôn của chúng tôi cũng được đưa ra.

Tòa án giao quyền nuôi dưỡng Niệm An cho tôi.

Về phân chia tài sản sau hôn nhân, vì Lục Trạch Xuyên có lỗi nghiêm trọng trong hôn nhân, đồng thời tồn tại hành vi chuyển dịch và che giấu tài sản chung, nên tòa phán quyết toàn bộ tài sản đứng tên anh ta — bao gồm nhà cửa, xe cộ và tiền tiết kiệm — đều thuộc về tôi.

Còn anh ta…

Ra đi tay trắng, không còn gì cả.

Ngày cầm được bản án ly hôn, thời tiết rất đẹp.

Tôi dẫn Niệm An ra biển.

Gió biển thổi tung mái tóc dài của tôi, còn Niệm An chạy đuổi theo từng đợt sóng trên bãi cát, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc.

Tôi nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy, trong lòng bình yên đến lạ.

Mọi thứ…

Đều đã kết thúc.

Và cũng là lúc…

Tất cả bắt đầu lại từ đầu.

Một năm sau.

Cuốn truyện tranh mới của tôi — Lá thư của những vì sao — được đề cử Giải thưởng Minh họa Hans Christian Andersen quốc tế.

Lễ trao giải được tổ chức tại Đan Mạch.

Tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu, mặc chiếc váy trắng tối giản thanh lịch, dùng tiếng Anh lưu loát phát biểu cảm nghĩ nhận giải.

“Tôi muốn cảm ơn con trai mình, Niệm An.”

Tôi nhìn xuống khán đài, nơi cậu bé mặc bộ vest nhỏ như một quý ông nhí đang vỗ tay cho tôi, mắt bỗng cay cay.

“Thằng bé là nguồn cảm hứng cho mọi sáng tác của tôi. Chính con đã dạy tôi cách dùng đôi mắt thuần khiết nhất để nhìn thế giới này.”

“Tôi cũng muốn cảm ơn mọi cuộc chia ly trong đời mình — dù tốt hay xấu. Chính chúng đã giúp tôi nhìn rõ bản thân, và trở thành một phiên bản tốt hơn, hoàn chỉnh hơn của chính mình.”

Ánh mắt tôi cuối cùng dừng lại trên người đàn ông đứng cạnh con trai.

Quý Dương.

Anh mặc bộ vest lịch thiệp, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng vẫn dịu dàng và trầm ổn như ngày đầu tiên tôi gặp.

Anh đưa Niệm An vượt nửa vòng trái đất chỉ để chứng kiến khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời tôi.

Anh nhìn tôi, trong mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và tình yêu không hề che giấu.

Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười.

Mọi cảm xúc…

Đều không cần nói thành lời.

Cùng lúc ấy.

Ở một góc khác của thành phố, trong căn phòng thuê tối tăm ẩm thấp.

Lục Trạch Xuyên ngồi thất thần trên chiếc giường cũ kêu cót két, nhìn bản tin trên TV.

Trong màn hình là người phụ nữ đang tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu quốc tế.

Đó là vợ cũ của anh ta — Thẩm Nguyệt.

Cô đẹp hơn bất kỳ lúc nào trong ký ức của anh ta.

Rực rỡ hơn bất kỳ thời điểm nào anh ta từng thấy.

Trên gương mặt cô là nụ cười tự tin và điềm tĩnh mà anh ta chưa từng biết đến.

Bên cạnh cô là một người đàn ông anh tuấn nhã nhặn cùng một đứa trẻ xinh xắn đáng yêu.

Họ trông giống như một gia đình hạnh phúc thực sự.

Còn anh ta…

Chỉ có thể ở trong căn phòng thuê chưa đầy mười mét vuông này, làm bạn với mì gói và bia rẻ tiền.

Anh ta đã mất tất cả.

Danh dự.

Sự nghiệp.

Gia đình.

Tiền bạc…

Thậm chí ngay cả Hứa Vy — người từng ngoan ngoãn nghe lời anh ta — cũng rời bỏ anh ta không chút lưu tình sau khi anh ta trắng tay.

Cuộc đời anh ta hoàn toàn rơi xuống vực sâu không đáy do chính tay mình đào ra.

Trên TV, khung hình cuối cùng dừng lại ở nụ cười tự tin bình thản của tôi.

Tôi biết.

Tôi không chỉ báo thù thành công, để kẻ ác nhận lấy cái giá xứng đáng.

Quan trọng hơn…

Tôi đã cứu rỗi đứa trẻ từng bị thế giới bỏ rơi.

Và cũng chữa lành hoàn toàn cho chính bản thân tan nát năm xưa.

Đó mới là…

Tái sinh thật sự sau đổ vỡ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...